<BGSOUND src="Nhac Con Thuong Rau Dang.mp3"> Le Dinh









Nguyễn Trần Diệu Hương

































Tưởng niệm Việt Dzũng
nhân ngày giỗ năm thứ 3

Nguyễn Trần Diệu Hương



Từ khi có Google chúng tôi biết nhiều về ca nhạc sĩ Việt Dzũng và bầy con tinh thần rất đông đảo của anh (hơn 450 nhạc phẩm), nhưng chúng tôi vẫn thích nhất "Một chút quà cho quê hương", và "Tình ca cho Nguyễn Thị Saigon".

Âm nhạc Việt Nam có rất nhiều nhạc sĩ, có cả trăm nhạc phẩm đi vào lòng người nghe thuộc nhiều lứa tuổi, nhiều thời đại. Lịch sử thuyền nhân Việt Nam với "bầy chim bỏ xứ" có nhiều chuyện lấy được nước mắt của những người cứng rắn nhất nhưng chắc là không có một nhạc sĩ nào - ở tuổi trên dưới hai mươi - viết được:

Gởi về Việt Nam khúc hát ân cần
Mơ ước yên lành trong giấc ngủ da vàng

Hay

Ru em giòng lệ quê hương
Chảy xuôi trăm ngả trùng dương chia lìa.

Với chúng tôi, Việt Dzũng là người có toàn bộ "điều kiện cần và đủ" cho ước mơ mà anh theo đuổi: tài năng và tấm lòng với quê nhà. Do vậy, bây giờ hay mãi mãi về sau nhắc đến dòng nhạc lưu vong, người ta sẽ không bao giờ quên anh.

Ước mong Huỳnh Thị Hy Vọng, cùng với Trần Thị Thương Nhớ, Nguyễn Thị Sài Gòn, Lê Văn Lưu Vong…biết con đường phải đi để đưa Việt Nam trở lại với vị trí "minh châu trời Đông".

Vĩnh biệt anh Nguyễn Ngọc Hùng Dũng. Bây giờ thì anh đã có thể về thăm quê nhà, đi lại trên con đường Nguyễn Du đầy lá me bay ở bên hông trường Taberd của anh ngày xưa. Mà hình như me chín rụng trên đường Nguyễn Du không còn ngọt ngào như ngày nào khi anh còn là một cậu học trò trung học phải không anh?

Năm mươi lăm năm trên cuộc đời của anh không dài lắm nhưng anh đã để lại nhiều ảnh hưởng và đã gián tiếp đặt tên cho rất nhiều em thuộc thế hệ Việt Nam lưu vong thứ hai.

Một nhà thơ người Mỹ Ralph Waldo Emerson khuyên:

“ Khi bạn ra đời, bạn khóc mà mọi người đều cười. Hãy sống làm sao đến cuối đời, khi bạn ra đi, bạn cười mà mọi người đều khóc”.

Việt Dzũng, anh đã làm được diều đó!

Chưa bao giờ và sẽ không bao giờ có cơ hội được gặp ca nhạc sĩ Việt Dzũng, chúng tôi xin tiễn anh về cõi vĩnh hằng với "chút yên lành trong giấc ngủ ngàn đời".





Xin gửi đến các bạn bài của Bích Huyền ghi vội để kịp đăng trong cuốn Tiểu Sử của Việt Dzũng, cuốn Kỷ yếu này do Gia đình Việt Dzũng & Gia đình Radio Bolsa thực hiện ấn, trao đến tận tay cho những người yêu mến Việt Dzũng trong thời gian tang lễ….trong một thời gian gấp rút để kịp đưa đến nhà in.

Thôi, em hãy thanh thản ra đi…

Mới vừa đây thôi, cùng gia đình trưa nay họp mặt Giáng sinh: Anh Tú, Uyển Diễm, Đại Dương, Hùng Cường, Bi và Ben trên đường về nhà sau khi cùng ăn phở tại Hoa Soan Bên Thềm Cũ, mọi mgười quây quần bên nhau, tuy không nhắc tới Việt Dzũng nhưng trong lòng ai cũng nặng trĩu nỗi đau mất Việt Dzũng.

Kể từ khi cộng tác tôi với Radio Bolsa, Uyển Diễm làm việc trong đài, Minh Phượng- Việt Dzũng thân thiết với gia đình chúng tôi như những thành viên trong một gia đình. Vui buồn có nhau. Gặp những chuyện rắc rối, khó khăn đều gọi phone cho nhau bất kể đêm khuya. Việt Dzũng tuy công việc bề bộn nhưng luôn hiện diện bên tôi khi tôi gặp những chuyện khó khăn.

Tôi rất hãnh diện được làm việc cùng hai em Minh Phượng-Việt Dzũng và sinh hoạt cùng với các anh chị em trong Gia đình Radio Bolsa. Chúng tôi như một đại gia đình, chỉ họp mặt trong mỗi dịp lễ Tết trong một năm hay một đôi khi tôi được cùng ăn bữa ăn trưa tại phòng ăn của đài, tiếng cười nói không bao giờ vắng. Các em đùa vui, dí dỏm, tinh nghịch, một không khí rất trẻ trung thân mật! Nhưng trong giờ làm việc tất cả đều rất nghiêm túc. Hàng chục năm qua, thính giả đặt rất nhiều niềm tin và yêu quý đài của chúng ta.

Khoảng thời gian gần đây tôi đã ngỏ ý với các em xin nghỉ vì tuổi đã cao. Nhưng chưa được chấp thuận.

Việt Dzũng ơi, Nay em đã bỏ anh chị em đi rồi, chị nghĩ mình phải ở lại bên Minh Phượng, bên các anh chị em trong Đài, ít ra trong lúc này, để cùng nhau nương dựa tinh thần, giữ vững Đài mỗi ngày một thêm thăng tiến, không phụ lòng tin yêu của quý thính giả khắp nơi… Em hãy phù hộ cho các anh chị em trong Đài, Dũng nhé!

Lần cuối hai chị em mình đứng chung trên sân khấu lộ thiên cùng Minh Phượng, Uyển Diễm, Đỗ Tân Khoa … trong buổi gây quỹ cứu trợ nạn nhân bão lụt Phi Luật Tân và miền Trung trong nước. Giây phút giải lao đứng nơi mé sân khấu, em và Bê Bê Hoàng Anh còn tấm tắc: “Thèm tô chân giò nấu măng của chị Huyền quá! Lần đầu tiên em được ăn món ăn chị Huyền nấu”. Chị đã cười và hứa sẽ nấu… dài dài gửi ở đài cho em.

Nhưng chậm mất rồi ! Việt Dzũng ơi, hãy tha lỗi cho chị. Chị lại khóc rồi đây! Trong dòng nước mắt nhạt nhòa, chị đang nhìn thấy ánh mắt nụ cười thật tươi và tiếng gọi của em “Huyền ơi, Huyền ơi!”, tiếng gọi yêu thương rất trẻ con mà em thường đùa vui như thế… mỗi lần gặp chị từ xa.

Tất cả đâu còn nữa! Nhưng thôi, đành chia tay. Em hãy thanh thản ra đi, và phù hộ cho những người ở lại, Việt Dzũng nhé! (Bích Huyền)

Nguyễn Trần Diệu Hương








Free Web Template Provided by A Free Web Template.com