Người Việt Nam

khôn mà không lớn,
hùng mà không dũng!



Cây cam chua Việt Nam khi được trồng ở Mỹ, ở Nhật sẽ trở thành những thứ cam ngọt. Những phái nữ tài ba khi ở trên đất nước thì giỏi lắm cũng chỉ là công nhân, hay giới "dứt cháo" là cao lắm, mà trường hợp nữ khoa học gia Dương Nguyệt Ánh, bà Giao Phan, là một phụ nữ gốc Việt là vị Tổng giám đốc điều hành chương trình đóng tàu sân bay mới của Mỹ. Tuổi trẻ hậu duệ Việt Nam Cộng Hòa như Lương Xuân Việt, với lý lịch cha là sĩ quan "Ngụy" thì nếu kẹt lại ở VN thì chỉ có quyền thất nghiệp hay đi làm nghề tự do hoặc lang thang chứ chưa chắc gì đã được đi nghĩa vụ quân sự để làm lính trơn thôi chứ chưa dám mơ tới được là tướng VC. Muốn có đủ tiêu chuẩn để làm quan, làm tướng Việt Cộng thì phải hội đủ 4 điều kiện: Lý lịch bần cố nông, ngu, hèn và tham. Cho nên Hồ Chí Minh cùng ĐCSVN nới đưa ra tiêu chí "Hồng hơn Chuyên" là vậy.



Hẳn nhiều người sẽ đặt câu hỏi theo phản ứng ngay là tại sao lớn mà không khôn? Hùng mà lại không dũng?. Rồi sau khi bình tỉnh, lòng hỏi lòng, tâm giải đáp cho tâm sau khi gác tay lên trán, suy ngẫm kỷ thì mới nhận ra rằng: Đúng vậy, người Việt mình có lớn nhưng chưa khôn, cho dù có khôn chút đỉnh nhưng toàn những thứ khôn vặt không đáng kể. Dân Việt dưới trào sản, có hùng nhưng đây chỉ là những thứ hùng hổ chứ không là hùng dũng, hoặc giả là gian hùng chứ không là yên hùng.

Hãy nghe một ông chủ hãng người Nhật giảng giải cho đám công nhân của một công ty do ông ta làm chủ đại khái rằng: Các bạn đã lớn, đã đủ tuổi và đủ sức làm việc, tuy đã lớn nhưng các bạn chưa đủ khôn. Này nhé, khi trong số công nhân của các bạn ăn cắp những vật dụng của hãng thì các bạn có nghĩ rằng vì tệ nạn ăn cắp quá phổ thông đó nên tôi đã trả lương cho các bạn thấp để trừ vào các khoản bị mất mát đó mà chúng tôi vẫn còn lời hơn nhiều. Thay vì hãng chúng tôi trả cho các bạn 10 triệu một tháng, thì chúng tôi đã cắt đi một nửa 5 triệu, vậy các bạn chỉ lãnh được 5 triệu. Thế thì các bạn hãy trả lời tôi, ai khôn hơn ai?

Còn cái hùng thì sao? Hình ảnh khá phổ thông ở xã hội Việt Nam ngày nay, giờ đây những cảnh ngáo đá, cướp giật, kênh kiệu, gây gỗ, đâm chém nhau nhan nhãn giữa thanh thiên bạch nhật, nó không chỉ xảy ra ở các thành phố đông người mà còn xuất hiện ngay cả ở những thôn quê hẻo lánh. Hẳn chúng ta cũng đã nghe tận tai, thấy tận mắt những cảnh giật bóp, giật dây chuyền, cướp xe ngay giữa ban ngày, những cảnh rượt nhau chém tận mạng chỉ vì những cái cọ quẹt xe cộ, hoặc vì những nét nhìn thiếu thiện cảm cho bọn côn đồ.

Dưới một chế độ đầy nghịch lý, cho nên hệ quả của nó là một xã hội nghịch lý là lô gíc, mà xã hội Việt Nam là một xã hội đầy dẫy oan khiên, oái ăm và hết thuốc chữa dường như về mọi phương diện. Hãy nhìn sang, Singapore, Nam Hàn, Đài Loan, Nhật Bản... Các quốc gia này cũng thuộc Á Châu, cũng là người Châu Á nhưng do đâu họ có được những xã hội trật tự, tốt đẹp, không như ở Việt Nam. Tại sao? Người viết thưa ngay rằng: Do thể chế cùng với các chính sách, và vì các quốc gia này không theo chủ nghĩa cộng sản. Cũng là người Tàu nhưng người Tàu ở Đài Loan, ở Sing khác khẳn so với người Tàu ở Trung Hoa đại lục.

Cây cam chua Việt Nam khi được trồng ở Mỹ, ở Nhật sẽ trở thành những thứ cam ngọt. Những phái nữ tài ba khi ở trên đất nước thì giỏi lắm cũng chỉ là công nhân, hay giới "dứt cháo" là cao lắm. Hãy đơn cử vài người làm thí dụ như trường hợp nữ khoa học gia Dương Nguyệt Ánh, bà Giao Phan, là một phụ nữ gốc Việt là vị Tổng giám đốc điều hành chương trình đóng tàu sân bay mới của Mỹ. Tuổi trẻ hậu duệ Việt Nam Cộng Hòa như Lương Xuân Việt, với lý lịch cha là sĩ quan "Ngụy" thì nếu kẹt lại ở VN thì chỉ có quyền thất nghiệp hay đi làm nghề tự do hoặc lang thang chứ chưa chắc gì đã được đi nghĩa vụ quân sự để làm lính trơn thôi chứ chưa dám mơ tới được là tướng VC. Muốn có đủ tiêu chuẩn để làm quan, làm tướng Việt Cộng thì phải hội đủ 4 điều kiện:

Lý lịch bần cố nông, ngu, hèn và tham. Cho nên Hồ Chí Minh cùng ĐCSVN nới đưa ra tiêu chí "Hồng hơn Chuyên" là vậy.

Ngoài những nam hào, nữ kiệt điển hình như đã nêu tên thì còn rất nhiều tuổi trẻ tài năng nam nữ khác đã thành công và được trọng vọng ở các quốc gia tiên tiến khác trên khắp thế giới.



Philipp Roesler




Bộ trưởng liên bang trẻ nhất nước Đức
và cũng như là người gốc Việt đầu tiên làm bộ trưởng tại một quốc gia Châu Âu.




Nguyễn Tường Khang




Nguyễn Tường Khang 12 tuổi
được mời thỉnh giảng tại trường đại học
Nguồn: Chân dung một số người gốc Việt tài giỏi - Người Việt năm châu




Tiến sĩ Võ Tá Đức




Một thiếu niên đạp xích lô ở Việt Nam
biến thành một khoa học gia nghiên cứu vật lý nguyên tử ở Mỹ.




Thiếu tướng Lương Xuân Việt




Người gốc Việt đầu tiên trở thành
Tư lệnh Lục quân Mỹ tại Nhật Bản




Nữ hậu duệ VNCH chỉ huy đóng 3 Tàu sân bay hiện đại nhất
cho Hải quân Hoa Kỳ







Nữ khoa học gia Dương Nguyệt Ánh




Nữ khoa học gia Dương Nguyệt Ánh




Đại tá Bác sĩ Không quân Huynh Tran Mylene




Đại tá Bác sĩ Không quân Huynh Tran Mylene,
Giám đốc chương trình Y khoa quốc tế,




Những thanh niên thông minh khi ở Việt Nam thì cũng chỉ là những anh đạp xích lô hoặc là lớp nông dân dầm mưa dãi nắng không hơn không kém với tương lai mờ mịt. Nhưng cũng những con người ấy ở Mỹ, ở Canada, Úc, Anh, Đức, Pháp... là những nhân tài.

Thay vì hùng hổ du côn láu cá hoặc thờ ơ với vận mạng của đất nước, lao đầu vào ăn chơi, trác táng với những thú vui hạ đẳng...như lớp thanh niên bị đảng nhồi nhét thành hèn mạt hư đốn thì chính thể Dân Chủ Nhân Quyền và Nhân Bản sẽ đào tạo ra lớp thanh niên đúng nghĩa là thành phần rường cột của quốc gia và hẳn nhiên thế hệ trẻ này sẽ thật sự hùng dũng là những thanh niên vệ quốc với đầy đủ khí khái của những công dân bảo vệ quốc gia, và sẽ không bao giờ chịu khuất phục với giặc ngoại bang Tàu cộng.

Nếu, một cái nếu đầy oan nghiệt với vô vàn đau xót là giá như ngày mất nước 30 tháng Tư 1975, miền Nam đã tiêu diệt được CSBV và chiến thắng thì ngày ấy hẳn đã không là ngày Quốc Hận, mà là Quốc Hỉ, ngày mà toàn dân của cả 2 miền Nam Bắc cùng nhau đưa đến đất nước Việt Nam trong nhiều tháng năm qua tuy chưa chắc là là hơn hẳn Nhật Bản, Singgapore, Nam Hàn, Đài Loan nhưng ít ra là không chạy theo ngửi khói Thái Lan, Philipines, Mã Lai và thậm chí ngay cả Miên, Lèo. Đó là điều khác biệt cơ bản giữa Tự Do Dân Chủ Nhân Quyền và độc tài cộng sản. Hay nói rõ ràng hơn nữa là cả nước sẽ ngẩng mặt cho nét vinh quang tự hào về VNCH thay vì cúi đầu nhục nhã của cái chế độ cùn mạt với tên gọi CHXHCNVN mà đại đa số tuy có lớn nhưng không khôn, tuy có anh hùng rơm nhưng thiếu hẳn Trí Dũng.

Để kết thúc, người viết mạn phép trích đăng lại bài thơ của cô giáo Trần Thị Lam, một nhân chứng sống trong lòng chế độ xã nghĩa ưu việt này.



Đất nước mình ngộ quá
phải không anh?

Đất nước mình ngộ quá phải không anh
Bốn ngàn tuổi mà dân không chịu lớn
Bốn ngàn tuổi mà vẫn còn bú mớm
Trước những bất công vẫn không biết kêu đòi…

Đất nước mình lạ quá phải không anh
Những chiếc bánh chưng vô cùng kì vĩ
Những dự án và tượng đài nghìn tỉ
Sinh mạng con người chỉ như cái móng tay…

Đất nước mình buồn quá phải không anh
Biển bạc, rừng xanh, cánh đồng lúa biếc
Rừng đã hết và biển thì đang chết
Những con thuyền nằm nhớ sóng khơi xa…

Đất nước mình thương quá phải không anh
Mỗi đứa trẻ sinh ra đã gánh nợ nần ông cha để lại
Di sản cho mai sau có gì để cháu con ta trang trải
Đứng trước năm châu mà không phải cúi đầu…

Đất nước mình rồi sẽ về đâu anh
Anh không biết em làm sao biết được
Câu hỏi gửi trời xanh, gửi người sau, người trước
Ai trả lời dùm đất nước sẽ về đâu…

(Trần Thị Lam, Trường PTTH chuyên Hà Tĩnh.)




ledinh.ca



























Free Web Template Provided by A Free Web Template.com