<BGSOUND src="Nhac Phan Uu Khong Dao.mp3"> Le Dinh





























































Những cái chết dại!







Với một bộ sậu gồm các tướng tá bên ngành côn an cục nhỏ, cục lớn, cục lỏng, cục đặc tương đối hùng mạnh như vậy mà lúc đương thời Trần Chủ tịch không làm nên trò trống gì cả. Như người viết đã từng khẳng định rằng ai đó mơ tưởng hay đặt hy vọng vào các thủ lãnh côn an và quân đội làm phản đứng lên đảo chánh là chuyện hão huyền. Khi cái vòng kim cô dính chặt vào đầu các đảng viên chóp bu, chức càng cao vòng sắt xiết càng chặt, bởi thế mấy trự đầu sỏ biết là mình sẽ chết mà không tài nào tránh được. Chết không phải là để thể hiện lòng trung tín với đảng, mà là chết để bảo vệ số tài sản khổng lồ cho gia đình, con cháu để chúng nó còn được bằng yên mà tiêu xài từ đời này qua đời khác. Chết để bà con giòng họ còn giữ được lý lịch đỏ.







Cái chết của ông Trần Đại Quang là một cái chết khuất tất đầy bí ẩn. Mặc dù ai cũng biết rằng chế độ cộng sản là một cơ chế đầy gian dối, bưng bít và xảo trá nhưng dư luận trong ngoài nước vẫn râm ran đồn đoán dựa trên nhiều dữ kiện mà thời gian gần đây đảng cộng sản đã có những màn đấu đá nhau kịch liệt.

Người ta muốn vạch ra những bí ẩn của màn thanh trừng nhau xuất phát từ ai cùng những lý do tại sao. Tuy nhiên, những tròn tuồng chèo đầy vụn về của một cơ chế luôn giấu diếm sự thật đã khiến nhiều người muốn phanh phui những trò gia xảo ấy ra trước bàn dân thiên hạ để tất cả cùng thấy rằng một guồng máy lấy quỉ quyệt, xảo trá để vận hành đất nước như vậy thì không thể là một chế độ chính trực có chính nghĩa. Với một thông báo ngắn gọn từ một cơ quan chỉ lo về sức khỏe của cái gọi là "Ủy ban bảo vệ sức khỏe TƯ" rất mập mờ: "đồng chí đã mắc loại virus hiếm và độc hại, trên thế giới chưa có thuốc chữa, đưa đến cái chết của ông trước khi nhà nước tung ra cáo phó." (1) Bên cạnh RFA, còn có các trang mạng "Lề Dân" đưa tin cũng như đặt vấn đề tới tấp, trong đó có Dân Làm Báo, một trang mạng có đông độc giả là một thí dụ điển hình.

Ở đây người viết không đề cập đến ông Trần Đại Quang có khả năng hay bất tài cùng mức độ gian manh tàn ác đã gây ra bao tội ác như thế nào trong quá trình cầm nắm quyền hành của một Bộ trưởng Bộ cô an, mà chỉ nêu lên chức vị của một Chủ tịch nước. Với cương vị đứng đầu cả nước về mặt nghi thức, ngoại giao và đại diện cho pháp chế của một quốc gia thì sự sống hay cái chết cũng phải được minh bạch nếu ĐCSVN không muốn mọi người nghĩ rằng đảng là tập hợp của một lũ băng đảng gian xảo vì quyền lợi băng nhóm cá nhân mà lơ đi những nguyên tắc về nghi thức, mà điều tương tự đã xảy ra với nhiều vị như tướng Trần Độ, Hoàng Minh Chính, Nguyễn Bá Thanh...

Riêng về cá nhân ông Trần Chủ tịch thì người viết tưởng cũng cần có đôi lời. Sống mà ăn hại là sống nhục, chết mà bị chửi là chết dại. Tin Chủ tịch nước VNCS Trần Đại Quang đã đi đoàn tụ với boác khiến mấy bà bán bông bán đắt quá sá. Tiệm heo quay cũng nhộn nhịp không kém vì người dân mua về để trước cúng bác Quang, sau dĩ nhiên là nhậu. Nhưng ăn mừng lớn nhất thì có lẽ là gia đình của các nạn nhân mà Trần Bộ trưởng đã ít nhiều có sự liên quan, tỉ như Phạm Quý Ngọ, Nguyễn Bá Thanh, Đinh Thế Huynh cùng mười mấy tên đàn em tay chân bộ hạ của Trần Đại tướng.

Với một bộ sậu gồm các tướng tá, cục nhỏ, cục lớn, cục lỏng, cục đặcbên ngành côn an tương đối hùng mạnh như vậy mà lúc đương thời Trần Chủ tịch không làm nên trò trống gì cả. Như người viết đã từng khẳng định rằng ai đó mơ tưởng hay đặt hy vọng vào các thủ lãnh côn an và quân đội làm phản đứng lên đảo chánh là chuyện hão huyền. Khi cái vòng kim cô dính chặt vào đầu các đảng viên chóp bu, chức càng cao vòng sắt xiết càng chặt, bởi thế mấy trự đầu sỏ biết là mình sẽ chết mà không tài nào tránh được. Chết không phải là để thể hiện lòng trung tín với đảng, mà là chết để bảo vệ số tài sản khổng lồ cho gia đình, con cháu để chúng nó còn được bằng yên mà tiêu xài từ đời này qua đời khác. Chết để bà con giòng họ còn giữ được lý lịch đỏ.

Con thú muốn chộp mồi thì cũng phải vất vả, thỏ cong đuôi thì chó cũng lè lưỡi mới bắt được. Hai tên du côn đánh nhau trường giang thì tên này sứt đầu, tên kia cũng mẻ trán. Còn những cao thủ cộng sản choảng nhau thì khác với thỏ hoặc du côn, nghĩa là chịu chết một mình vì những trò đâm lén. Các chóp bu CS hễ gặp nhau là cứ tay bắt mặt mừng, ôm nhau trong tình đồng chí thắm thiết nhưng trong đầu thì thì tên nào cũng: Đ(ỗ) M(ười) mày, tao đâm chết mẹ mày.

Thời gian gần đây và nhất là với cái chết đầy bí ẩn mà không ít người đồn đại rằng hoặc Nguyễn Thiện Nhân, hoặc chính tên trùm đảng Nguyễn Phú Trọng người đã được lòng thiên triều, húp ân sủng lỏng, cũng như được Tập đàn anh bảo kê nhiều nhất để giống như đúc khuôn mà Tập đại ca mong muốn. Nói một cách trắng dã ra là Nguyễn Thái thú bắt buộc "phải giống" như Tập thiên chủ vậy, để đại sự thôn tính "Cộng Hòa Nhân Dân Tỉnh" được tiến hành một cách trơn tru.

Còn nhiều những cái chết vô tích sự như Trần Đại Quang, Phạm Qúy Ngọ, Đinh Thế Huynh, Phùng Quang Thanh, Nguyễn Bá Thanh... là những cái chết dại rồi cũng sẽ đi vào quên lãng nhưng ít ra trong hiện tại cũng đã làm cho dân chúng em hoan hỉ ăn mừng.

Loài dã thú như hổ thì trong một rừng không có 2 chúa tể, loài cộng cũng vậy. Với lối suy nghĩ đã thành nếp cho nên lịch sử tiến hóa của các đảng CS là thanh trừng, bởi tao không giết mày thì mày cũng sẽ giết tao, và cứ thế sự gian dối của loài cộng cứ tiếp tục sinh sôi mãi để đè đầu cỡi cổ lớp dân chúng là thành phần bị trị phải cúi đầu ngậm đắng nuốt cay.


Chú thích: (1)




ledinh.ca



























Free Web Template Provided by A Free Web Template.com