<BGSOUND src="Nhac Phan Uu Khong Dao.mp3"> Le Dinh





Đại Dương








































































TẬP CẬN BÌNH ĐANG SỤP XUỐNG
CHIẾC HỐ TỰ ĐÀO

Đại Dương







Sau khi tóm thâu 3 vị trí quyền lực cao nhất của Trung Quốc từ năm 2013, Chủ tịch Tập Cận Bình không che đậy tham vọng thống trị toàn diện thế giới nhờ Tổng thống Barack Obama hoàn toàn bất lực trước các bước đi chiến lược và chiến thuật của Bắc Kinh.

Tại cuộc gặp mặt riêng rẽ ở California năm 2013, Barack Obama tâm đắc với chính sách “quan hệ nước lớn” do Tập Cận Bình đưa ra. Bị dư luận chỉ trích nên Obama không dám nhắc tới, tuy nhiên, Tập Cận Bình thường xuyên lập lại để thực hiện đường lối bành trướng bá quyền.

Cường quốc (nước lớn) thuộc vào 2 loại có tác động khác nhau lên toàn cầu. (1) Có lòng bao dung độ lượng, tinh thần hiệp sĩ cứu khổn phò nguy, không hiếp yếu, chống kẻ ác tới cùng. (2) Ích kỷ và tư lợi, chuyên lấy thịt đè người, sử dụng luật rừng, chống lại hoặc bóp méo luật pháp quốc tế.

Từ lúc chính thức cầm quyền năm 2012, Tập Cận Bình trưng bày chiếc bánh vẽ “Giấc Mộng Trung Hoa” nhằm kích động Chủ nghĩa Đại Hán xông lên thống trị thế giới. Chỉ một thời gian ngắn đã có nhiều dân tộc bị thiệt hại do chính sách “thương mại cưỡng đoạt”, “giao dịch ăn cắp”, “ngoại giao bẫy nợ” khiến một số quốc gia lâm vào cảnh phải cầm thế chủ quyền, hoặc quyền-chủ-quyền, hoặc quyền-tài-phán cho Bắc Kinh.

Trung Quốc thời Tập Cận Bình đã hiện nguyên hình Đế quốc Thực dân Thuộc địa kiểu mới được tân Thủ tướng Mã Lai Á. 93 tuổi. Mahathir Mohamad nói thẳng với Thủ tướng Lý Khắc Cường và Chủ tịch Tập Cận Bình trong chuyến thăm Bắc Kinh đầu tiên hồi tháng 8-2018 “chúng ta không muốn thấy một phiên bản mới của Chủ nghĩa Thực dân” khi yêu cầu huỷ bỏ 2 dự án trị giá 22 tỉ USD do Trung Quốc đầu tư.

Hoa Kỳ sực tỉnh sau cơn mê 40 năm “phát triển kinh tế kéo theo thay đổi chính trị” để tái lập luật pháp quốc tế dù có phải lao vào cuộc chiến tranh vì sự sống còn của nền văn minh nhân loại. Tinh thần hiệp sĩ đã thu hút được sự hợp tác quốc tế bất kể cường quốc hay nhược tiểu.

Kinh tế toàn-cầu-hoá do Hoa Kỳ xướng xuất sau khi Đệ tam Quốc tế tan rã nên Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO) ra đời với những quy định rõ ràng trong giao thương quốc tế. Nhưng, khó tránh các trường hợp mơ hồ hoặc quá-lý-thuyết mà biện pháp tu chính chưa được thực hiện ráo riết.

Bắc Kinh đã thụ hưởng và đòi hỏi các điều kiện phi lý như tiếp tục được hưởng quy chế tối huệ quốc dù Trung Quốc đã có khối dự trữ ngoại tệ trên 3,000 tỉ USD và cho Ngân khố Hoa Kỳ vay 1,200 tỉ USD. Áp thuế cao lên hàng hoá nhập cảng, hưởng thuế thấp cho hàng hoá xuất cảng hầu phá hoại nền sản xuất tại các quốc gia phát triển, đang-phát-triển cũng như lạc hậu. Ngoại giao bẫy nợ do Bắc Kinh giăng đã đẩy các quốc gia liên hệ rơi vào vòng tay của Chủ nghĩa Thực dân Thuộc địa kiểu mới.

Trung Quốc có nền kinh tế lớn thứ hai trên thế giới và có thể sớm vượt Hoa Kỳ về sản xuất và kỹ thuật nên năm 2017, tại Diễn đàn Kinh tế Thế giới (WEF) Tập Cận Bình đã bắn tiếng sẵn sàng thay thế Hoa Kỳ để bảo vệ nền kinh tế toàn-cầu-hoá, chống chính sách bế môn toả cảng.

Hàng rào quan thuế của Bắc Kinh làm cho hàng hoá nhập cảng phải bán giá cao hơn hàng hoá nội buộc các công ty Tây Phương chuyển hãng xưởng vào Hoa Lục và chấp nhận điều kiện liên doanh với doanh nghiệp nhà nước; chuyển giao kỹ thuật rồi chờ tới khi nào sản phẩm do người Trung Quốc chế tạo và thủ đắc bằng sáng chế thì mới được Bắc Kinh cứu xét cho gia nhập thị trường 1.4 tỉ dân. Tất cả hàng hoá sản xuất từ Hoa Lục đều phải mang nhãn hiệu “Made in China”. Hồn Tây Phương, da Trung Quốc!!!

Các doanh nghiệp Trung Quốc hoạt động tại Hoa Kỳ cũng như Châu Âu đều được đối xử bình đẳng, công bằng như bất cứ công ty sở tại nào. Lợi thế này giúp cho các doanh nghiệp Trung Quốc mua lại và sát nhập các công ty kỹ thuật cao của Tây Phương.

Trung Quốc chiếm 1/3 du học sinh và nghiên cứu sinh tại Hoa Kỳ liên quan đến công tác tình báo, đánh cắp mọi bí mật khoa học, kỹ thuật, kinh tế, quân sự để phục vụ cho mưu đồ siêu cường của Bắc Kinh.

Sau khi càn quét các ổ gián điệp của Trung Quốc trên đất Mỹ, Tổng thống Donald Trump cho phép du học sinh và nghiên cứu sinh từ Hoa Lục tiếp tục vào Hoa Kỳ dưới sự giám sát chặt chẽ.

Doanh nghiệp Trung Quốc nào nếu có trên 3 đảng viên đều phải thành lập chi bộ cộng sản để điều hành chiến lược kinh doanh. Tập đoàn Alibaba, Tập đoàn kỹ nghệ cao Hoa Vi do cán bộ cộng sản ẩn danh điều hành với lợi thế được Nhà nước hỗ trợ toàn diện để thi hành chỉ thị của Đảng Cộng sản Trung Hoa nên đều phải thể hiện “lòng trung thành với Đảng, mọi thứ khác chỉ là thứ yếu”.

Một tập đoàn được sự hỗ trợ của Nhà nước ắt phải có nhiều lợi thế về tài chánh, nhân lực, tin tức hơn nên các công ty tư nhân trên thế giới lúc nào cũng phải lép vế khiến Tổ chức Thương mại Thế giới trở thành hữu danh vô thực.

Trung Quốc nên bị đuổi ra khỏi Tổ chức Thương mại Thế giới vì không thực thi các quy định đã được ký kết khi gia nhập năm 2001.

Cộng đồng quốc tế đang chuẩn bị tu chính lại các quy định của Tổ chức Thương mại Thế giới mang tính ràng buộc để trừng phạt quốc gia hội viên vi phạm.

Sáng kiến Vành đai và Con đường (BRI) của Bắc Kinh nhằm đưa sản phẩm từ Hoa Lục lan khắp thế giới và chuyên chở nguyên vật liệu phục vụ cho “công xưởng thế giới” của Trung Quốc. Bắc Kinh đã cho các nước vay với lãi suất cao nếu cần cải thiện nhanh chóng hạ tầng cơ sở rất khó sinh lợi nên đành phải dùng chủ quyền quốc gia hoặc quyền-chủ-quyền để gán nợ. Song song, các nhà đầu tư Trung Quốc sẽ “đẻ trứng” như chim tu hú vào các doanh nghiệp địa phương để tránh thuế cao lúc nhập vào các thị trường tiềm năng trên thế giới. Ác thay, Cộng hoà Xã hội chủ nghĩa Việt Nam là chiếc ổ lý tưởng của Trung Quốc do “lý tưởng tương thông, văn hoá tương đồng, vận mệnh tương quan”.

Tham vọng bành trướng, bá quyền, thống trị của Chủ nghĩa Đại Hán ngàn đời vẫn không thay đổi. Tuy nhiên, Trung Hoa đã bị phân chia thành nhiều mãnh như thời Đông Châu Liệt Quốc, bị Tây Phương và Nhật Bản xâu xé 100 năm, chiến tranh Quốc-Cộng do thiếu tinh thần hoà giải và hoà hợp, thừa độc ác và cường quyền.

Khái niệm “chủ quyền lịch sử” do Bắc Kinh quảng bá mang tính cách “cưỡng hiếp lịch sử thế giới” và áp bức các dân tộc thiểu số, nhược tiểu nên tạo tiền đề cho các cuộc xâm lăng, sáp nhập triền miên, đặc biệt đối với các nước láng giềng.

Cùng dòng máu Hán Tộc, nhưng, đa số người Đài Loan, Hồng Kông, Tân Gia Ba tuyệt đối không muốn trở thành công dân nước Cộng hoà Nhân dân Trung Quốc (PRC) để gánh chịu thảm hoạ diệt chủng, mất văn hoá như Tây Tạng, Tân Cương, Nội Mông.

Muốn chiếm đoạt kho tài nguyên thiên nhiên và vị trí chiến lược của Biển Nam Trung Hoa (SCS) nên Bắc Kinh công bố khái niệm “vùng biển lịch sử” đã bị Toà án Trọng tài Thường trực về Luật Biển bác bỏ thẳng thừng trong kết quả vụ án Phi Luật Tân kiện Trung Quốc tuyên bố ngày 12-7- 2016. Tập Cận Bình không chấp nhận và tiếp tục chèn ép các quốc gia duyên hải trên Biển Nam Trung Hoa bằng 3 lực lượng Hải Quân, Hải Cảnh, Dân Quân Biển.

Tham vọng bành trướng bá quyền lộ liễu của Tập Cận Bình trên Biển Nam Trung Hoa buộc Hoa Kỳ, Châu Âu, Úc Đại Lợi, Nhật Bản, Ấn Độ, Gia Nã Đại tăng cường tối đa lực lượng quân sự để bảo vệ “vùng biển quốc tế” và trợ giúp phương tiện phòng vệ cho các quốc gia duyên hải bị Bắc Kinh đe doạ.

Nguy cơ chiến tranh trên biển và không trung gia tăng. Nhưng, Trung Quốc sẽ mất cơ hội trở thành siêu cường nếu chiến tranh xảy ra dù bằng vũ khí quy ước hoặc nguyên tử.

Trung Quốc mạnh trong ngôn ngữ tuyên truyền mà yếu trong thực tế chiến tranh vì cộng đồng nhân loại không chấp nhận sự thống trị của những kẻ mất tính người đang quảng bá cho mô hình Chính trị Xã hội chủ nghĩa mang màu sắc Trung Quốc.

Đại Dương





























































Free Web Template Provided by A Free Web Template.com