<BGSOUND src="Nhac Phan Uu Khong Dao.mp3"> Le Dinh





Internet








































































LUẬN BÀN VÊ BÀI VIẾT
"MỖI NGƯỜI MỘT ƯỚC MƠ"
CỦA TUẤN KHANH...

(Xem bài viết của Tuấn Khanh ở phần dưới)

Internet








Mở đầu bài viết Tuấn Khanh (TK) đã nói về "giấc mơ của loài người", một giống người "thông minh Homo Sapiens" còn sót lại duy nhất trên địa cầu (phải chăng TK muốn sử dụng từ Homo Sapiens để tỏ ra mình là 1 con người thông thái hay để lòe bịp thiên hạ về sự hiểu biết của mình?). Lòng vòng với những ước mơ của con người từ khai thiên lập địa vòng quanh thế giới để rồi TK dẫn dắt người đọc đi đến những "ước mơ đổi đời" của dân Việt nói chung và dân Nghệ An, Hà Tĩnh nói riêng...

TK đã khôn khéo lồng vào cho 39 nạn nhân chết trên chiếc thùng đông lạnh tại nước Anh, mỗi người một ước mơ. Dù ước mơ đó lớn hay đơn giản, thành công hay thất bại và đó là giấc mơ của mỗi người vì chẳng ai cấm con người có những ước mơ?

TK đã khéo léo ngụy biện và đánh lạc hướng người đọc khi mang 1 số dẫn chứng từ những người dân Kurd hay Amernia (không biết có thật?). Để rồi sau đó, TK kết tội những ai lên án những ước mơ của những nạn nhân này.

Đây là một luận điệu bao biện mà chúng ta được nghe suốt bao năm qua. Đặc biệt là trên những bài viết của TK từ trước tới nay. Bởi sự bao biện này đầy rầy sự bao che, đánh lận con đen thâm chí là lưu manh bởi:

- Không ai lại đi mơ ước với những việc làm tội lỗi, bất lương hay xấu xa, bẩn thỉu. Dù cho ước mơ được nhập lậu vào một đất nước nào đó, để làm bất cứ công việc gì dù là hạ cấp để có miếng ăn, để có tiền tiêu xài. Phải trải qua biết bao nguy hiểm, khổ cực, đói khát, lạnh lẽo, bất an và bao tháng ngày để đến được nơi mình muốn, hay sẽ không bao giờ đến?

- Không ai mơ ước đến được nơi mình muốn đến để rồi luôn luôn sống trong phập phồng, lo sợ không biết lúc nào bị bắt, bị trục xuất để mất cả chì lẫn chài.

- Nếu đó là ước mơ, sao không ước mơ được trúng số? Ước mơ lấy được người chồng hay vợ "Việt kiều" để được bảo lãnh đến sống nơi xứ người? Hay được du học hoặc được 1 xuất làm việc ở nước ngoài hay ít nhất là tìm được 1 công việc làm ở 1 cty nước ngoài với đồng lương kha khá tại nước nhà v. v...

Nói chung TK muốn biến những ước mơ của những người Việt thành những ước mơ hạ cấp, bẩn thỉu mà không phải là những ước mơ đẹp, hướng thượng! Và đó chính là lỗi của người dân Việt, chứ không phải lỗi của chế độ?

Từ những lập luận đó, TK đã dẫn đưa người đọc đến chuyện dư luận bênh và chống. TK đã kết án những người lên tiếng đặt vấn đề với các nạn nhân hay gia đình thân nhân là "Ai có quyền đánh giá ước mơ hay phẩm giá của những người trẻ đó? Ai có quyền gọi họ là liều lĩnh hay ngu xuẩn vì không chấp nhận hiện tại?.. TK đã không ngại ngùng khi liên kết chuyện này với chuyện Nguyễn Tất Thành xuống Tàu làm cu li ... và nếu bác Hồ yên phận làm thày giáo thì đã không có chuyện Bác Hồ được tuyên xưng là "Lãnh tụ Vĩ đại, là Cha Gìa Dân Tộc" và đảng cướp Mafia do Nguyễn Tất Thành, thành lập mang vào VN đã không nắm cướp được toàn bộ đất nước để lèo lái dân tộc suốt gần 70 năm nay. Đúng là 1 tay viết qúa lão luyện, chắc chắn phải được đào tạo rất kỹ và chuẩn để tuyên dương "bác Hồ & đảng CSVN" một cách nhẹ nhàng, kín đáo và qủa là độc đáo?

"Họ không đổ lỗi nơi chốn của họ, không căm ghét hay phỉ báng quê hương mình, cho dù nơi đó, có thể là những ngày tháng họ sống mòn, với những đầy đủ quẩn quanh vô vị…" TK viết.

Thực sự các bạn & tôi đã đã trách lầm họ? Bởi TK thì biết rất rõ và chắc chắn: - Ho cam tâm ra đi để biến ước mơ thành hiện thực, dù hiện thực có tàn tệ đến đâu. Dù cho có phải bỏ mạng nơi xứ người họ cũng không hề căm ghét hay phỉ báng quê hương mình?. TK hay thật, anh ta biết rõ cả những ý nghĩ của người khác. Phải chăng TK đã được soi rọi bởi ánh sáng của chân lý Mác-Lênin?

Có điều TK quên không nói, họ chết rồi còn đâu để mà lên tiếng? và dù có lên tiếng, liệu họ có còn sống với cộng đồng xã hội hay bị tóm cổ nhốt vào trong lao tù 5, 10, 15 năm khi hàng trăm người đã, đang trong lao tù và sẽ bị chế độ bóp nghẹt mọi tiếng nói. Khi tôi viết bài này thì được tin anh Nguyễn Văn Phước (Đông An 6, phường Mỹ Xuyên, An Giang) bị Tòa án An Giang kết tội 5 năm tù về tội “Làm, phát tán, tuyên truyền thông tin, tài liệu, vật phẩm nhằm chống Nhà nước CHXHCN Việt Nam”.

Từ chuyện bạn không có quyền đánh gía ước mơ của người khác, TK dẫn đưa chúng ta tới một câu kết luận chắc nịch: "Đừng Đổ Lỗi Cho Chế Độ"?

Tại sao thế anh TK? Chế độ nắm chính quyền để làm gì, khi không mang lại việc làm, cơm no áo ấm cho toàn dân.... thì cái chính quyền ngồi đó để làm gì? Nhà nước XHCNVN hoàn toàn không có lỗi gì sao anh?

Tại sao đất nước Hàn, Đài, Singapore trước 1975 họ còn đến Sàigòn để làm thuê cho VNCH. Nhưng ngày này chính quyền của họ đã mang lại công việc làm và cuộc sống sung túc cho người dân. 30 năm nay dân của họ đã không còn phải tha phương cầu thực. Còn VN hòa bình thống nhất đã 45 năm... tại sao dân tôi vẫn còn phải tìm đường ra hải ngoại để làm lao nô hay bán thân và bán mạng mà TK kêu gọi "đừng đổ lỗi cho chế độ"?



Tóm lại bài viết của TK hoàn toàn không một lời phê phán nguyên nhân đưa đến hàng trăm ngàn, hàng triệu người dân Việt phải tha phương cầu thực... dù phải đánh đổi cả mạng sống (tin mới nhất cho biết, chỉ riêng tại nước Nhật, đã có gần 400 ngàn người Việt đang làm việc tại đây, chưa tính đến các quốc gia khác trên toàn thế giới). Nhưng Tuấn Khanh sẵn sàng lên tiếng bênh vực "Đừng đổ lỗi cho chế độ". Vậy ai đã khiến họ phải ra đi để phải bỏ mạng?

Nếu chúng ta có thời giờ nên tìm đọc lại những bài viết kể cả những nhạc phẩm. Tuấn Khanh không bao giờ dám động đến chủ thuyết, đường lối của chế độ, những bất công mà quan chức chế độ hay nói cách khác đảng viên đảng cướp Mafia HCM đã áp đặt lên đầu lên cổ người dân Việt.

TK không bao giờ dám đưa lên nguổn gốc, nguồn cơn đưa đẩy đất nước tan hoang, dân tộc bạc nhược, bát nháo và đạo đức xã hội nát như tương bần ngày hôm nay.

45 năm hòa bình, thống nhất trên toàn đất nước mà sao dân Việt vẫn còn phải tìm đường ra hải ngoại để làm lao nô, bán thân hay bán mạng?

Thế nhưng một số người đã "phong thánh" cho anh ta là "nhà Tranh đầu"? Ai, ai đã phong thánh cho TK? Chúng ta đã qúa dễ dãi đến độ mù lòa khi không chịu nhìn xem TK đã đấu tranh như thế nào tại quốc nội, ngoài những bài viết, một vài bản nhạc với những lời lẽ "phù thủy" để mê hoặc dẫn dắt mọi người vào một "mê hồn trận". Chính vì sự nhẹ dạ, cả tin đó mà dân Việt vẫn mãi phải cúi đầu chấp nhận thân phận nô lệ cho bè lũ đảng cướp Mafia HCM.

Ngày hôm nay một số người hay rất nhiều người chấp nhận làm nô lệ trên đất nước người. Họ cam chịu khổ cực, rủi ro kể cả sinh mạng để tìm mọi cách ra đi dù có phải trốn chạy... Vì họ biết nếu thành công họ sẽ có thu nhập cao hơn để giúp gia đình... Tuy lao động cực khổ trong vài năm, nhưng họ biết họ không bị bóp miệng, móc họng, không bị cướp trắng trợn đồng tiền xưong máu họ làm ra.

Dù có phải đánh đổi mạng sống họ vẫn cam lòng hơn là ở lại cái "thiên đường XHCNVN' mà sống cũng dở mà chết cũng không xong!!! (Thống kê chưa đầy đủ, chỉ riêng Hà Tĩnh, Nghệ An đã có 111,000 người đang lao động tại nước ngoài - Xem chi tiết đường link cuối).

Viết đến đây khiến tôi nhớ lại Tuấn Khanh đã được đài phát thanh Tiếng Nước Tôi (TNT mà chủ quản là đảng Việt Tân) mời làm "Giám khảo CT Giọng Ca Vàng Úc châu" vừa kết thúc và 2 thày trò mới về lại VN trong tuần rồi. Khiến tôi có thắc mắc sau:

1. Thày trò Tuấn Khanh cộng tác với đài TNT, trong khi chế độ VC thì lên án VT là "khủng bố". Vậy cộng tác với khủng bố VT, thày trò TK dám thách thức chế độ và thong dong thế sao?

2. Đài TNT của VT có bằng chứng gì thày trò TK là những con người khả tín dám tranh đấu cho một VN tự do-dân chủ & nhân quyền? và mục đích cuộc hợp tác này để đạt được mục tiêu gì và sẽ đưa cuộc đấu tranh của CĐ NV tại Úc nói riêng và nhân dân VN nói chung đến một mốc điểm nào?

3. Với bài viết nêu trên của TK có phải là 1 bài viết cho công cuộc tranh đấu của đồng bào quốc nội hay là một bài viết chống đỡ cho chế độ? Với quan điểm của TK trong bài viết, có phù hợp với chủ trương đường lối của VT không?

Rất mong nhận được trả lời từ tổ chức VT để bà con Úc châu vững tin vào đường lối chủ trương mà Đề đốc Hoàng Cơ Minh là người tiên khởi sáng lập...




Mỗi người một ước mơ

Đi cùng với sự hình thành nền văn minh nhân loại, là những giấc mơ. Những ước mơ riêng của mỗi con người đã tạo nên một thế giới đầy khát vọng và kỳ diệu của loài homo sapiens, so với các loài khác cùng tồn tại trên hành tinh. Lịch sử đã ghi lại rằng, đôi khi chỉ cần một ước mơ của Gandhi hay của Luther King, thế giới phải chuyển mình.

Và cũng có vô số những giấc mơ nhỏ bé và giản đơn, dù thành công hay thất bại, nhưng đã góp phần tạo dựng nên một hình dạng độc đáo khác thường của giống loài duy nhất trên địa cầu – loài động vật có khả năng ngôn ngữ và mơ ước.

Ai biết được những người Việt tử nạn trên chiếc xe thùng đông lạnh, tìm cách vượt biên giới vào Anh đã ôm ấp những ước mơ gì. Mỗi số phận là một câu chuyện. Và những câu chuyện đó phác thảo hình ảnh về nơi chốn mà họ đang sống.

Những đoàn người Kurd hôm qua tất tả chạy dạt khỏi vùng biên giới Thổ Nhĩ Kỳ, phác thảo một số phận dân tộc long đong và cam chịu. Họ không có bạn, chỉ có đồng minh giai đoạn và kẻ thù luân phiên.

Một người tài xế Uber người Armenia kể với tôi về quê hương của anh, và lý do anh lưu lạc đến Úc. Câu chuyện đời và ước mơ ra đi của anh, phác thảo về vùng đất Artsakh tuyệt đẹp cổ xưa, mà nay những người thương buôn quằn mình chịu nạn băng đảng đến từ Nga.

Đi theo dòng người im lặng tràn vào Châu Âu, đặc biệt là vào Anh Quốc, rất nhiều người Việt đã cùng người Trung Quốc, Eritrea, Ethiopia, Sudan, Afghanistan… lẻn vào để làm đủ thứ nghề, từ làm móng tay đến giữ trẻ, quét dọn… và cả trồng cần sa cho các đường dây buôn bán ma túy. Những câu chuyện đó phác thảo một phần của thế giới nghèo đói, bất an, không tương lai đang giẫy giụa, túa ra và chạy về hướng mà họ tin rằng sẽ tìm thấy sự khác biệt.

Những ngày xuất hiện câu chuyện 39 người tử nạn ở Anh Quốc, bất kỳ ai theo dõi cũng nhận ra dư luận người Việt chuyển động dữ dội. Một vài ngày đầu, sự kinh hoàng và thương cảm xuất hiện, rồi sau đó xuất hiện sự chỉ trích và miệt thị đầy chủ đích nhằm định hướng dư luận, kéo theo sự đồng ý của không ít người. Mục đích có thể là xô ngã mọi sự thương tâm, nhằm đánh lạc hướng việc xã hội đang nghĩ đến lý do vì sao nhiều thanh niên ở Hà Tĩnh, Nghệ An phải ra đi, vốn là nơi đời sống khó khăn, và nay lại càng khó khăn hơn kể từ khi Formosa xả độc ra biển, hủy diệt việc mưu sinh của hàng triệu người.

Ai có quyền đánh giá ước mơ hay phẩm giá của những người trẻ đó? Ai có quyền gọi họ là liều lĩnh hay ngu xuẩn vì không chấp nhận hiện tại? Nếu giả sử chẳng may trong lịch sử, chiếc tàu buôn Latouche-Tréville chở anh thanh niên Văn Ba bị đắm ngoài khơi năm 1911, hôm nay, tên gọi về Nguyễn Tất Thành là gì, nhất là khi anh ta không chịu yên phận và chấp nhận cuộc đời một thầy giáo dạy chữ Hán ở trường Dục Thanh của Hội Liên Thành?

Dù là vô danh, nhưng chắc những thanh niên Việt qua đời trên chiếc xe thùng đông lạnh cũng đã ôm ấp những ước mơ thầm kín của họ. Dù có là nhỏ bé hay nghèo hèn, nhưng đó là lựa chọn và sự chấp nhận đánh đổi trong khả năng của họ. Họ không đổ lỗi nơi chốn của họ, không căm ghét hay phỉ báng quê hương mình, cho dù nơi đó, có thể là những ngày tháng họ sống mòn, với những đầy đủ quẩn quanh vô vị… Nếu họ muốn ra đi để thay đổi cuộc đời nghèo khó, điều đó đã đau xót. Nhưng họ đủ sống như vẫn muốn ra đi, điều đó lại càng đau xót hơn, đáng chất vấn hơn, đặc biệt số lượng người ra đi và muốn ra đi gấp nhiều lần 39 người từ nạn, suốt nhiều năm qua.

“Đừng đổ lỗi cho chế độ” – những luận điệu hoảng hốt, chối bỏ đang vang lên từ nhiều hướng, dù các nạn nhân hay gia đình của họ vẫn còn chưa nói đến điều này. Ngay những dòng tin nhắn cuối cùng, cô gái trẻ nạn nhân chỉ nói xin lỗi mẹ mình. Những bia mộ chưa được dựng, người ta đã nghe thấy tiếng phủi tay. Tương tự như sau năm 1975, hàng triệu người miền Nam Việt Nam ra đi, họ cũng đã bị chối bỏ trước khi họ kịp lên tiếng nói về chế độ. Trong sách Bên Thắng Cuộc của tác giả Huy Đức, có ghi “ngày 20-7-1979, Cao ủy Tị nạn Liên Hiệp Quốc triệu tập một hội nghị về thuyền nhân Việt Nam tại Geneva với sáu mươi quốc gia tham dự. Tại hội nghị, Quốc Vụ khanh Bộ Ngoại giao Việt Nam, ông Nguyễn Cơ Thạch, nói “thuyền nhân” chỉ là “những phần tử bất mãn của chế độ cũ, những kẻ có nợ máu với nhân dân, những thành phần đĩ điếm, trốn tránh lao động”.

Trên đất nước được quảng cáo đầy những chỉ số hạnh phúc, 45 năm sau ngày thống nhất địa lý, con người vẫn cứ ra đi. Mỗi người vẫn bí mật mang một ước mơ của mình. Quan chức thì thực hiện giấc mơ cho con cái của mình định cư, tạo tài sản ở nước ngoài. Những người giàu thì mua quốc tịch, chờ một chuyến ra đi, hoặc đi du lịch rồi trốn ở lại. Người quyền thế thì nhẹ nhàng đi cùng chuyên cơ quốc gia để nhập cư lậu. Còn những con người nghèo khó thì chọn lấy chồng Đài Loan, Hàn Quốc, nộp đơn bán sức lao động hoặc chọn hành trình bí mật để với tới ước mơ.

Giờ đây, đất nước tôi, rộn rịp những ước mơ mang hình giai cấp. (Tuấn Khanh)

(Bài viết không thể hiện quan điểm của Đài Á Châu Tự Do)


Internet





























































Free Web Template Provided by A Free Web Template.com