Bác sĩ Nguyễn Tiến Cảnh








































































HỒNG KONG BIỂU TÌNH VÀ VIỆT NAM

Bác sĩ Nguyễn Tiến Cảnh








Một trong những biểu ngử của giới trẻ Hong Kong trong cuộc biểu tinh vĩ đai vào tháng 10 năm 2014 là "Họ không thể giết hết chúng ta được". Đây là một quyết tâm của đoàn biểu tình dù có bị đàn áp bằng bạo lực ghê gớm thế nào đi nữa. Đoàn biểu tinh đã cùng nhau hô lớn lời thề đó để nói lên quyết tâm đấu tranh cho bằng được quyền lợi chính đáng của mình. Hiên ngang chiến đấu. Không sợ chết.

Mới đây Hồng Kong lại nổi sóng. Một cuộc biểu tình mới hồi đầu tháng 7, 2019 còn vĩ đai hơn cuộc biểu tình năm 2014 rất nhiều, đã thu hút cả hơn triệu người ra đường nhập cuộc, đưa nguyện vọng, tranh đấu đòi quyền lợi, phàn đối đạo luật dẫn độ nghi phạm về đại lục để xét sử. Đao luật này do đặc khu trưởng là bà Carrie Lam đưa ra và xin Trung Quốc đại lục phê chuẩn.

Hong Kong là một lãnh thổ thuộc Anh Quốc từ năm 1842 đã được chuyển giao cho Trung Quốc năm 1997 với quy định dân chúng Hong Kong được hưởng quy chế tự trị ít nhất là 50 năm hay đến năm 2047.

Trong vòng 150 năm dưới sự quản lý của người ngọai quốc, người dân Hong Kong được cho là chỉ biết kiếm tiền, chỉ sống vì tiền và ở đây tiền là tất cả. Nay thì đã đổi khác.

Toàn dân Hong Kong lại đứng dậy biểu tình chống việc dẫn độ nghi phạm về đại lục. Dân Hồng Kong, đặc biệt giới trẻ hiên ngang đứng lên phản đối, đã lôi cuốn gần 2 triệu người tham gia xuống đường. Cuộc biểu tình trước đây vào tháng 9 năm 2014 chỉ có triệu người tham gia. Nay số người tham gia biểu tình đã tăng gâp đôi. Cả hai đòi hỏi của người dân vào năm 2014 và 2019 đều thành công. Luật xiết chặt an ninh (2014) và luật dẫn độ (2019) đều bị thất bại. Luật bị ngưng và người soạn luật đã bị yêu càu phải từ chức. Bà Carrie Lam tuyên bố trong một cuộc họp báo sáng ngày 9-7-19 là dự luật đã chết. Cuộc biểu tình cũng đã bị cảnh sát can thiệp nhưng không cản được sức mạnh của người dân Hong Kong dù cho hai bên có bị xô sát.

Điều đặc biệt là Đức Hông Y Trần nhật Quân, nguyên giám mục Hong Kong, 83 tuổi đã chính thức tham gia trong làn sóng biểu tình để yểm trợ đòi hỏi của giới trẻ, của người dân Hồng Kong vào năm 2014 và vào đầu tháng 6 năm 2019.

Những cuộc biểu tình phản đối nhà nước đã thành công là vì đòi hỏi của người dân rất chính đáng và áp lực của đoàn biểu tình lên chính quyền rất lớn. Chưa có cuộc biểu tình nào đã tập họp được cả triêu người trong khi dân số Hông Kong chỉ có chừng 8 triệu người. Nếu lấy quân bình và theo phần trăm thì cuộc biểu tính đã lôi cuốn được ¼ dân số trực tiếp xuống đường tranh đấu yểm trợ cho đòi hỏi của người dân. Họ đoàn kết keo son với nhau vì lợi ích chung. Và hiểu biết của dân Hồng Kong có thể rất cao nên họ nhận thức được vấn đề. Nếu những đạo luật này thành hình và được áp dụng thì người dân Hông Kong mất hết quyền dân chủ của mình, sẽ bị lầm than khốn khổ như ngươi dân ở đại lục hiện nay mà thôi.

VIỆT NAM, MỘT ĐẤT NƯỚC VÔ CẢM

Nhìn người lại nghĩ đến ta. Tại sao cũng là người mà Việt Nam chúng ta không làm được như người dân Hồng Kong, trong khi dân Việt chúng ta bị đảng cộng sản ức hiếp, kìm kẹp đủ thứ chuyện, đủ cách đến độ con người mất hết tự do kể từ sau ngày 30 tháng 4 năm 1975 một cách tàn tệ.

Việt Nam vẫn luôn luôn tự cho mình là dân tộc tài giỏi, đã chiến thắng hai đế quốc sừng sỏ nhất thế giới là Pháp và Mỹ. dân mình nào là thông minh, khôn ngoan, can đảm và anh hùng…Thực ra Việt Nam chỉ giỏi trong chiến tranh nhưng lại dở và ngu trong hòa bình. Những người nghiên cứu về dân Việt đã phát biểu là lính cs Bac Việt đánh nhau giỏi chẳng phải vì anh hùng hay tài ba gì hơn người, mà vì đã bị đảng csVN nhồi sọ, ca tụng tâng bốc quá độ biến họ thành những con thiêu thân. Đồng thời đảng cs đã tuyên tryền, nói xấu Cộng Hòa miền Nam Việt Nam, dân miền Nam đói khổ, cơm không đủ ăn, áo không đủ mặc, lại bị ‘Mỹ Ngụy” kìm kẹp khốn khổ. Sau này khi ức chiếm được miền Nam VN đảng cs mới lộ cái gian trá bịp bợm của mình, và khi có hòa bình mói lòi cái dốt của mình ra. Dốt từ trên xuống dưới. Dốt nhưng vẫn tự ve vãn nên cứ tưởng là mình giỏi. Nhưng khi đụng vào thực tế thì hỡi ơi, sự thật không như vậy. Cũng chỉ vì đảng cộng sản cố tình ve vãn và ngu dân, tự ca tụng mình để tự sướng. Thực tế thì lại hoàn toàn khác.

Đảng csVN đã bần cùng hóa người dân, cho họ những bánh vẽ về một xã hội chủ nghĩa, đưa ra một thiên đàng trần gian một khi xã hội chũ nghĩa cộng sản thành công thì ngưởi dân sẽ sung xướng vô cùng. Mọi người đều bình đẳng và thụ hưởng như nhau theo một tiêu chuẩn “làm việc theo khả năng, hưởng thụ theo nhu cầu”. Họ ve vãn người dân. Hãy chịu khổ bây giờ để sau này sẽ sung sướng. Hơn 20 năm từ năm 1954 đến năm 1975 sống dưới chế độ cộng sản, người dân miền Bắc đã phải cơ cực, bị kìm kẹp, bị đói khổ dưới chế độ bo bo. Cuộc sống lệ thuộc vào hộ khẩu, sổ thực phẩm, tem phiếu. Cái bao tử của dân bị đảng và nhà nước điều khiển. Đói no do nhà nước quyết định. Về tinh thần thì bị chi phối. Dân chỉ biết có đảng. Một nền giáo duc vì đảng, cho đảng. Theo đảng thì sống. Không theo thì chết. Vì vậy mọi người sống và hành động là phải chứng tỏ vì đảng, cho đảng. Để sinh tồn, họ đã làm mọi sự vì đảng. Từ điểm tựa đó người dân hành động bằng mọi cách miễn sao bản thân mình, gia đình mình được yên. Một nền giáo dục vô nhân vị, thiếu nhân cách. Cuộc sống con người không còn đạo lý, hoàn toàn có tính cá nhân, ích kỷ, để rồi trở thành vô cảm trước những nghịch cảnh xẩy ra hằng ngày. Con người đối với nhau không còn tình nghĩa, ngay cả với bố mẹ, anh em bạn bè, người láng giềng.

Vì cuộc sống quá cơ cực, tất cả chỉ vì miếng ăn, lo cho miếng ăn. Thể xác thì bị điều khiển, kìm kẹp; tinh thần thì bị chèn ép, không ai dám có ý kiến riêng của mình. Cả xác lẫn hồn đều bị nhà nước điều khiển, nên mọi người đều trở thành gian manh, dối trá với chính mình, với anh em bạn bè và cả cha mẹ vợ con, miễn sao để sống còn. Tâm hồn đã trở thành trai đá.

Nền giáo dục đó, sau 30-4, đã được du nhập vào miền Nam và biến miền Nam thành đồng dạng với miền Bắc. Cuộc sống hoàn toàn cá nhân. Sống vì miếng ăn, vì an toàn cá nhân mà thôi. Ngày nay sau gần 50 năm, con người Việt Nam trở thành dửng dưng, vô cảm trước những đau thương của tha nhân. Danh từ “Vô Cảm” xuất hiện và được dùng thường xuyên ở Việt Nam là đễ diễn tả một loại tính ích kỷ, bất nhân trước mọi nghịch cảnh đáng lẽ phải có hành động thì lại làm lơ ngoảnh mặt đi. Tình nghĩa anh em, gia đình, hàng xóm bạn bè không còn. Luân lý đạo đức đã mất. Xã hội tha hóa.Tinh thần người Samaritano không có ở con người Việt Nam ngày nay.

Cách nay mấy tuần, tin tức trên net cho thấy cái VÔ CẢM biểu hiện rất rõ ở thành phố Saigon. Một đôi trai gái chở nhau trên xe gắn máy bị tai nạn. Hai người văng khỏi xe nằm bất tình, lăn lộn trên vũng máu kêu cứu. Người qua kẻ lại, làn sóng xe gắn máy chạy qua như mắc cửi mà tuyệt nhiên không một ai dừng lại để hỏi han, xem người bị nạn sống chết thế nào, hầu cấp cứu, gọi xe hồng thập tự chở vào nhà thương. Cuối cùng sau mấy tiếng đồng hổ, không một ai đáp ứng, cả hai người bị nan đã chết….trước con mắt vô tình, luong tâm trai đá của người dân Saigon.

Chuyện xẩy ra bên cạnh hay nơi hàng xóm, ngay trước mặt là chuyện của người không phải của ta. Tình người, tình hàng xóm, tình anh em, tình đồng hương chẳng có nghĩa lý gì đối với họ, với con người trong một xã hội cộng sản. Biết bao cảnh tang thương như vậy hàng ngày vẫn xẩy ra ở cái đất nước Việt Nam cộng sản. Con người đã đánh mất lương tri, không có lòng đạo đức, con tim không còn biết rung động trước một tang thương dù lớn hay nhỏ. Cảnh người dân chém giết nhau, cướp giật gây chết người là chuyện thường xuyên và bình thường. Mặc kệ kẻ bị nạn tự lo lấy cho mình. Người đi qua lơ mắt nhìn chỗ khác, ngàn xe lưu thông như mắc cửi chỉ bóp còi xe inh ỏi, không biết để ủng hộ hay vui chơi. Biển bị ngộ độc cả hàng mấy trăm cây số suốt dọc bờ biển miền Trung do Formosa gây ra thì chỉ thấy người dân của tỉnh bị trực tiếp ảnh hương phản đối biểu tình đòi bồi thường. Vườn rau Lộc Hưng cả mấy trăm gia đình bị ức hiếp, nhà bị ủi xập vào ngay dịp Tết mà cả nước yên lặng, không một người yểm trợ ở những nơi ngoài Lôc Hưng. Giáo quyền Saigon, cơ quan trực tiếp liên hệ tới khu đất vườn rau Lộc Hưng, cũng không lên tiếng bênh vực giáo dân của mình, giúp họ tranh đấu đòi hỏi chính quyền, kẻ gian ức hiếp, cướp đất phá nhà của dân, vị phạm lỗi công bằng, trả đất trả nhà lại cho dân.

Cuộc cách mạng mùa Xuân Ả Rập, khởi đầu ở Tunisia với cuộc cách mang hoa nhài đã bùng nổ theo dây truyền đến các nước Ả Rập đã được gọi là Cách Mang Ả Rập. Chuyện do một thanh niên bán hàng rong bị chính quyền tham nhũng địa phuong ức hiếp đã nổi lửa tự thiêu. Liền sau đó tin tức lan truyền khắp nước lên tới thủ đô. Thế là cuối năm 2010 hàng ngàn người ngay tại thủ đô xuống đường phản đối chính quyền khiến vua phải bỏ chạy sang Saudi Arabia. Cuộc cách mang này đã nhanh chóng lan tới các xử Ả Rập thành một phong trào cách mang. Nhiều nhà độc tài ở những xứ này đã lung lay và cải tổ.

Việt Nam đã xẩy ra rất nhiều vụ ức hiếp do chính quyền cs, từ địa phương tới trung ương, từ dân thường đến tôn giáo. Điển hình là vụ Tòa Khâm Xứ và Thái Hà đến những nơi như Tam Tòa, Mỹ Yên, Cồn Dầu, nhà dòng Thủ Thiêm, Vĩnh Long, dòng Kín Hanoi….Những vụ chính quyền cướp đất cướp nhà của dân như vụ vườn rau Lộc Hưng thì vô số kể không hết. Vậy mà không có một phản đối tống quát xuống đường đòi quyền làm người làm chủ. Cũng thấy những vụ tự vẫn để đòi quyền tự do con người. Nhưng nhà nước vẫn không giải quyết vấn đề đòi hỏi của người dân. Chỉ toàn lừa lọc hứa cho xong chuyện mà chẳng bao giờ giải quyết. Đảng cộng sản bán nước bán đảo cho ngoại bang một cách ngang nhiên, coi đất nước như của riêng của họ.

Những bất công, ức hiếp của chính quyền cộng sản từ địa phương tới trung ương vẫn hàng ngày xẩy ra như cơm bữa. Vô cảm của người dân vẫn không thay đổi mà ngày càng tồi tệ. Hỏi người dân trong nước về những bất công, ức hiếp của chính quyền thì người dân vẫn không động tĩnh. Họ nói bây giờ có cơm ăn áo mặc rồi. Họ đã bị nhà nước mê hoặc khiến cho lương tâm người dân trở thành trai đá, vô cảm.

Người dân vẫn chen nhau nơi quán rượu nhậu nhẹt. Thanh niên thiếu nữ vẫn thi nhau hưởng thu cá nhân. Nhìn cảnh người dân xuống đường đòi quyền lợi, dân chủ nhân quyền ở Hong Kong không biết họ có cảm nghĩ gì? Hay cũng vẫn vô cảm? Ai là người có thể biến đổi cái vô cảm của dân Việt thành một lương tâm nhạy cam, biết rung động trước đau khổ, bất công của xã hội, của những kẻ cầm quyền cs. Biết cùng nhau động lòng trước cảnh đôi nam nữ bị tai nạn xe ngã xuống đường máu chảy, gần chết đang chờ mong có người đến an ủi giúp đỡ đưa họ vào nhà thương. Một người Samaritano ngoại đạo đã dừng lại cứu giúp một người bị nan dọc đường. Mọi người biết yêu thương nhau, giúp đỡ nhau khi gặp hoạn nạn. Một nền giáo dục nhân bản, con người. Người ta hy vọng vào các tôn giáo, đặc biệt Công Giáo với điều răn thứ nhất mà Chúa Giesu đã buộc ta phải giữ. Yêu Chúa Thương Người. Lúc đó hy vọng có một Hong Kong Việt Nam.

Nền giáo dục đó hiện vẫn không có ở Việt Nam. Không một chiến thắng nào có được mà không phải chiến đấu và gian khổ. Ngày 12-8-2019 các linh mục Hong Kong đã xuống đường ủng hộ cuộc tranh đấu của người dân Hong Kong và phản đối cảnh sát đàn áp biểu tình. Tổng Thống Hoa Kỳ Donald Trump và lưỡng viện quốc hội đã đồng nhất yểm trợ người dân Hong Kong tranh đấu. Toàn thế giới đang hướng về Hong Kong để yểm trợ cuộc biểu tình đòi quyền dân chủ. Coi cuộc xuống đường yểm trợ biểu tình và phản đối cảnh sát đàn áp biểu tình của các linh mục Hồng Kong ngày 12.08.2019.

HÃY THAY ĐỔI MÔI TRƯỜNG SỐNG

Phải tự mình thay đổi môi trường sống của mình, biến đổi môi trường của kẻ dữ cho nó trở nên tốt. Lúc đó tội ác sẽ tan biến, kẻ dữ sẽ tự hủy, đất nước mới có yêu thương thái hòa thịnh vượng. Cá chỉ có thể sống trong nước. Ác cộng chỉ có thể sống trong môi trường đục và dơ bẩn! Một chế độ chỉ có thể sống còn và phát triển trong một xã hội thích hợp với nó.


Bác sĩ Nguyễn Tiến Cảnh





























































Free Web Template Provided by A Free Web Template.com