‏‏‏‏‏‏‏ Bài tùy bút của Đinh Hùng viết năm 1940. Vào khoảng 10, 12 năm sau, tôi được đọc lần đầu bản văn trac tuyệt đó. Lúc đó, tuổi của tôi còn kém tuổi của bài tùy bút nhưng không hiểu tại sao, tôi thấy bài viết hay quá, và dù chỉ độ mười tuổi, tôi bỗng thuộc lòng, dù đó không phải là một bài thơ. Khỏng gần 10 năm sau đó, bài hát của Văn Trí xuất hiện tại miền Nam và trở thành một bài nhạc nổi tiếng thời đó. Bản nhạc Hoài Thu này rất hay, phải công nhận tài người nhạc sỹ. Tuy nhiên, vì đã thuộc nằm lòng bài tùy bút của Đinh Hùng, tôi biết ngay là lời bài hát không phải là sáng tác của ông Văn Trí. Tôi chỉ ngạc nhiên là tại sao không thấy ai đề cập đến chuyện này, kể cả các ông Văn Trí và Đinh Hùng, lúc đó cả hai đều sống tại Sài Gòn, còn tôi chỉ là một kẻ hậu sinh, không dám chen vào chuyện của các ông ấy.

Hôm nay trời vào Thu. Tối hôm qua đi uống rượu với bạn bè - Đồ ăn Tầu tuy ngon nhưng nặng bụng, khó ngủ, bỗng nghĩ vẩn vơ đến câu chuyện này. Vào Google tìm tài liệu định viết , thì thấy đã có người viết trước mình rồi.



‏‏‏‏‏‏‏ Nhạc phẩm Hoài Thu
Sáng tác của Hoàng Lang và Văn Trí
Trình bày: Xuân Thảo & Lê Duy (Montreal, Canada)
Hòa âm và thâu thanh: Lê Duy (Montreal, Canada)
Videoclip: Đoàn Tấn Khang (Montreal, Canada)






‏‏‏‏‏‏‏
Tôi chép lại sau đây bài Tùy bút của ĐH và lời bài hát Hoài Thu của Ns Văn Trí.

Cần nhấn mạnh là khi bài hát được in ra và phổ biến, không hề có tên ĐH.



Cảm Thu.

Thu năm nay, tôi lại đi trên con đường vắng này nghe từng chiếc lá rơi trên bờ cỏ…. Nước trong như một cập mắt tuyệt vời. Những cây liễu xanh đứng buồn như những nàng cung nữ thời xưa, và trong vườn nhà ai thấp thong, hoa Phù Dung nở trắng như một linh hồn còn trẻ?.

Nắng ở đây vẫn là nắng vàng ngày xưa và linh hồn tôi vẫn là linh hồn tôi năm trước. Tôi vẫn ngờ như không sự thay đổi, vì lại thấy mình đi trên con đường này, thu năm nay, giữa lúc cây vàng rơi lá. Đường này hiu hắt, tôi đem lòng về gặp mùa thu thương nhớ cũ, và nay cũng thấy thu về để nước hồ xanh. Chân ai đi xa vắng đằng kia, hay chỉ là gió thoảng mong manh? Và gió nào vương vấn hồn tôi hay chỉ là dư thanh của một ngày xưa cũ…



Bài viết còn dài, nhưng tôi thấy như vậy đủ rồi. Sau đây là lời bản nhạc Hoài Thu của nhạc sỹ Văn Trí:

‏‏‏‏‏‏‏ Hoài Thu:

‏‏‏‏‏‏‏ Mùa thu năm ấy
Trên đường đến miền cao nguyên.
Đà Lạt núi rừng thâm xuyên.
Thác ngàn nước bạc thiên nhiên.
Chạnh lòng tôi thấy
Lá vàng rơi nhẹ say mơ,
Trong rừng Thu đẹp nên thơ.
Lưng trời đàn chim bơ vơ.
Mùa Thu năm nay,
Tôi lại thấy lòng bang khuâng.
Khi nhịp bước nhẹ đôi chân.
Trong rừng bước lạnh bâng khuông.
Bầy nai ngơ ngác
Lá vàng rơi đầy mien man
Trên bờ cỏ rộng thênh thang.
Nghe mùa thu đi ngỡ ngàng.
Đóa hoa Phù Dung trắng xóa
Ngàn cây hiu hắt tiếng nhạc
Mãnh linh hồn tôi thu nay
Là linh hồn tôi thu nào.
Nắng đây vẫn là nắng ấm.
Mùa Thu thương nhớ mơ màng.
Gió Thu về đây mơn man
Hồ Thu xanh biếc tràn lan.
Đồi thong vi vút
Nge chừng lá động mươn phương.
Đà Lạt những chiều mây vương
Có mùa Thu vàng dâng hương.
Nhịp chân ai đất
Hay là gió thoảng xa xôi
Gió nào rung động tim tôi
Hay là dư âm thu rồi?

‏‏‏‏‏‏‏ Viết bài này, tôi không có ý định trách cứ ai. Thi sỹ và nhạc sỹ đều tài hoa, nhưng cũng có khi nên đặt dấu chấm trên chữ i. Và cũng nhân dịp này thêm thắt một chút thi vị là Hoa Phù Dung buổi sáng khi mới nở mầu trắng, đến trưa thì hoa mầu hông, tới chiều là mầu đỏ, rồi hoa tàn. Bởi thế có câu: Hoa Phù Dung sớm nở tối tàn…. Như cuộc đời nhân thế.





‏‏‏‏‏‏‏



























































Free Web Template Provided by A Free Web Template.com