<BGSOUND src="Nhac Bai.mp3"> Le Dinh





Đoàn Dự










































































































Xe ôm tại VN
dưới mắtngười nước ngoài

Đoàn Dự








Với người nước ngoài, xe ôm không chỉ là phương tiện giao thông mà còn là một sự đặc trưng trong đời sống xã hội Việt Nam. Dưới đây là bài viết của một phóng viên Tân Hoa xã, Trung Quốc mặc dầu họ chẳng ưa gì Việt Nam.

Ấn tượng đầu tiên của bạn khi đến Việt Nam theo hình thức đi du lịch tự do là xe ôm. Bạn có thể gặp loại taxi… bằng xe máy này ở bất kỳ thành phố nào, từ thủ đô Hà Nội, qua các thành phố miền Trung đến Sài Gòn… Đội ngũ lái xe ôm luôn có mặt ở mọi nơi từ những chiếc xe rẻ tiền như Minsk, Dalim, tới hạng sang như Honda, Dream, Wave alpha..vv.

Việt Nam là một trong những nước có tỷ lệ xe máy tính theo đầu người cao nhất thế giới. Trừ những vùng xa xôi, còn lại hầu như gia đình nào cũng có xe máy, thậm chí 2-3 chiếc. Hiện xe máy là phương tiện giao thông phổ biến nhất ở Việt Nam. Tại các thành phố lớn, trong khi hệ thống giao thông công cộng chưa phát triển, xe máy là phương tiện không thể thiếu được trong các gia đình.

Nếu là khách nước ngoài không đi theo tour của các công ty du lịch, xe máy là phương tiện tốt nhất để bạn khám phá đất nước này. Thông thường, việc thuê xe máy để tự mình khám phá thì không đơn giản, một phần vì bạn không thông thạo đường, phần khác vì rất ít nơi cho mướn xe nếu bạn không thế chấp giấy tờ tuỳ thân hoặc một số tiền khá lớn tương với giá trị của chiếc xe đó. Tối hơn hết là bạn nên gọi một chiếc xe ôm. Đúng ra là bạn không cần phải gọi mà chính những người chạy xe ôm luôn mời chào bạn, mọi lúc, mọi nơi trên đường phố và hầu hết họ là nam giới.

Tất nhiên xe ôm không thể chạy nhanh bằng taxi nếu bạn cần đi xa, nhưng được cái giá lại rất rẻ so với đi taxi. Đặc biệt, tại những thành phố lớn thường bị kẹt đường, xe ôm có thể luồn lách nhanh hơn taxi. Để tránh bị lừa đảo, bạn nên trả giá trước và cách rẻ nhất nếu đi xa là tính theo giờ.

Những ngươi chạy xe ôm thường không biết tiếng Anh. Nhưng bạn có thể trao đổi bằng cách ra hiệu. Điều đáng quý là những người chạy xe ôm rất nhiệt tình. Họ sẵn sàng đưa bạn đi mọi nơi, mọi lúc, không quản ngại khó khăn. Họ luôn tỏ ra thân thiện với người nước ngoài và hướng dẫn miễn phí mọi thứ nếu bạn muốn biết dù chuyện trò rất khó. Thật đáng tiếc nếu bạn đến Việt Nam mà chưa một lần đi xe ôm!

Xe ôm “truyền thống” và xe ôm “Grab”

Ông Lê Văn Nho năm nay 73 tuổi, hành nghề xe ôm ở trước cửa chợ Bến Thành hơn 30 năm nay. Nhưng hiện tại, ông không chắc chắn mình còn có thể cầm cự được bao lâu trước tình trạng ngày một ế khách của xe ôm truyền thống trước sự xâm lấn của xe ôm Grab.

“Tôi biết thành phố này như trong lòng bàn tay, tất cả đường ngang ngõ tắt để tránh kẹt đường. Nhưng công việc này hiện không còn mang lại cho tôi đủ tiền để sống. Trước đây tôi kiếm ít nhất 200 ngàn đồng mỗi ngày. Nhưng bây giờ con số đó là 80 ngàn đến 100 ngàn đồng” – ông Lê Văn Nho nói với các phóng viên Quản trị Chiến lược EFE (External Factor Evalution).

Sự xuất hiện của các công ty Uber, Grab, GoViệt – một loại ứng dụng giao thông rất phổ biến tại châu Á – đang là ngọn nguồn cho việc thu nhập của những người chạy xe ôm “truyền thống” như ông Nho kém đi rất nhiều.

Xe ôm “truyền thống” thường có thói quen nóki giá với khách rồi hai bên mặc cả trước khi lên đường. Do vậy, nhiều tài xế không thể cạnh tranh nổi với mức giá được cung cấp rất rẻ bởi các loại xe nói trên. Ngoài giá rẻ, cách gọi xe cũng thu hút nhiều khách hàng hơn nhờ việc họ được cho biết trước giá cả một cách chính xác, không phải mặc cả.

Dù các công ty Uber, Grab, GoViệt… đã tuyển dụng hàng ngàn người chạy xe về công ty của mình, nhưng nhiều lái xe truyền thống vẫn từ chối tham gia. Một phần vì họ là những người lớn tuổi, không am hiểu công nghệ và cũng ngại học hỏi cái mới. Một số khác thì không chấp nhận chia tỷ lệ phần trăm thu nhập của mình cho các công ty này.

Ông Nho nói: “Tôi đã được họ mời. Nhưng tôi quá già để học cách sử dụng điện thoại thông minh (smartphone). Cũng quá tốn kém để tôi mua một chiếc điện thoại cảm ứng mới”.

Còn ông Sáu, một tài xế xe ôm 56 tuổi, người vẫn đậu xe “truyền thống” gần chỗ với ông Nho, cho biết mình từ chối vì tỷ lệ chia phần trăm của các công ty đó: “Tôi không muốn chia sẻ với họ tới 15% trong khi giá tiền các cuốc xe đã quá rẻ rồi. Những người chạy xe của họ đều còn trẻ hoặc là sinh viên, học sinh, họ chạy xe để kiếm thêm tiền chứ không như chúng tôi, phải lo cho sự sống của gia đình”.

Chính vì số lượng khách hàng của xe ôm truyền thống đang bị xe ôm hiện đại (người VN thường gọi chung là xe “Grab” cho tiện chứ sự thực còn có các công ty Uber, GoViệt…) nên giữa xe “Grab” và xe truyền thống đã có những cuộc đối đầu đầy bạo lực tại nhiều khu vực trong thành phố. Có ít nhất 65 tài xế xe Grab từng bị tấn công bởi những người chạy xe ôm “truyền thống” và một vụ kiện đòi phải bồi thường hàng nhiều chục tỷ đồng giữa hãng xe taxi truyền thống Vinasun với hãng taxi công nghiệp hiện đại Grab. Tuy nhiên, việc kiện cáo không đi đến đâu và hãng Vinasun không được bồi thường.

Văn Thanh Sang, một lái xe 42 tuổi, người thường đậu xe truyền thống trước trạm xe bus, cho biết anh không ủng hộ bạo lực nhưng tin rằng những người chạy xe ôm truyền thống làm vậy chỉ vì họ muốn giữ lại miếng cơm manh áo cho bản thân và gia đình mình.

Còn anh Phạm Ngô An, một xe ôm truyền thống khác cho biết, việc xung đột đó một phần cũng vì những người xe ôm truyền thống tức giận khi số lượng khách hàng của xe ôm truyền thống bị mất đi quá nhiều khiến thu nhập của họ quá thấp.

Ngoài ra, những người lái xe taxi Grab cũng cố gắng tránh xung đột với các tài xế taxi truyền thống. Anh Hiếu, một tài xế taxi 24 tuổi, cho biết: “Tôi không dám đến đón khách ở sân bay hoặc các trạm xe bus khi tổng đài báo tin có khách order đến đón họ tại các nơi đó vì sợ có sự đụng chạm với các tài xế taxi truyền thống”.


Đoàn Dự






























































Free Web Template Provided by A Free Web Template.com