<BGSOUND src="Nhac Bai.mp3"> Le Dinh





Nguyên Lương








































































































Quan tâm về con người

Nguyên Lương








Nhân đọc bài viết của bạn Ngàn Lau dưới đây, quá xúc động nên tôi xin nói thẳng một điều là người Việt chúng ta có tính: thượng đội hạ đạp. Tôi xin giải thích sau đây.

Gần 100 năm bị Pháp đô hộ, dân ta có quan niệm cái gì của Tây Phương đều hay, đúng, văn minh và lịch lãm. Họ tự ti không tin ở dân tộc mình hay có khi tự mãn cho là dân tộc mình quá thông minh và tài giỏi nhất. Người thì tự ti mặc cảm, người thì tự cao tự đại, rất ít người biết mình là ai, có gì, nghĩ gì và đóng góp được gì.

Tôi có bà Chị ruột sống ở San Diego, yêu Trump cuồng điên, chỉ vì theo bà nói, ông đó đẹp trai lịch lãm giàu có và sang trọng quá. Bà chê Obama trông nghèo hèn, đen đủi và khiêm nhường. Chị tôi trước 75 đã học đến tú tài 2, có chồng tù cải tạo, qua Mỹ dạng HO. Không có điều kiện học trở lại, tiếng Anh không rành, chỉ đọc báo lá cải và tin vịt trên các báo đài VN. Chị đã nghĩ sai rất nhiều về nước Mỹ, dân Mỹ và chính trị Mỹ. Chị là mẫu người Việt cuồng Trump trên nước Mỹ này. Tôi xin phân tích vì sao nên nỗi.

Sau gần 20 năm sống dưới chế độ CS (75-95), Chị quen với bạo quyền, cúi đầu nhịn chịu đói nghèo, mất quyền công dân vì có chồng là ngụy quân. Chị thường mơ đến một ngày gia đình được đến sống trên nước Mỹ văn minh, tự do, dân chủ và đầy đủ này. Tại Cali, một tiểu bang cấp tiến bậc nhất, là thành trì đảng DC người Mỹ, nhưng người Việt đa số ủng hộ CH. Ủng hộ một đảng có những chính sách hợp ý mình thì không sao, nhưng ủng hộ một tên Moron quá nhiều tật tội thì quả là người đó không biết gì về tên người này. Chị trách tôi: ông Trump tài giỏi, lịch lãm, yêu nước Mỹ như thế mà sao cậu lại chống mạnh thế. Tôi bảo, tôi ủng hộ đảng CH từ thời Reagan, nhưng với tên Trump, hắn không là người đảng CH mà tôi kính nể. Họ đã bị truyền thông Mỹ làm hoa mắt và hát vào tai những bài ca say sưa như Tố Hữu ca ngợi Stalin.

Những người Việt trong nước yêu đảng CS, không có lựa chọn, nên yêu ông Trọng, bà Ngân (hay giả bộ làm thế) đó là vì "ở bầu thì tròn ở ống thì dài". Họ mù về tin tức và hiểu thấu đáo về nước Mỹ mà dạy chúng tôi nhận xét về nước Mỹ. Ở đây chúng ta có lựa chọn. Chúng ta có quyền chống đối, có quyền ủng hộ, nhưng phải nhìn cho kỹ, sáng suốt và quyết định bằng cái đầu chứ không phải con tim. Phải biết ai nói gì, nghĩ gì và hành động như thế nào. Tư cách của hắn ra sao? Quá khứ của hắn đã làm được gì? Và khi ra làm TT, hắn có muốn hy sinh cho đất nước hay dùng vị trí đó làm bệ phóng cho danh hiệu, thương hiệu và tiếng tăm cho gia đình mình.

Trên diễn đàn này tôi đã viết quá nhiều về tên Moron nên không cần nhắc thêm nữa. Tôi chỉ xác minh, tôi chống Trump không phải vì tôi bênh đảng DC. Như bao nhiêu người ủng hộ đảng CH đành phải quay lưng với Trump vì hắn tệ quá, tệ đến mức không thể tưởng tượng được trên đời này có một người như thế chứ đừng nói đó là một vị TT nước Mỹ.

Tôi qua Mỹ được hơn 45 năm, học được hết những gì cần học và được xã hội này thưởng cho cuộc sống tốt nhờ những mồ hôi và công sức đóng góp trong hơn 35 năm làm việc cực nhọc. Tôi muốn nước Mỹ, vùng đất tôi nhân là quê hương thứ 2 này, mãi mãi là một đất nước hào phóng, rộng rãi, có lương tâm, có đạo đức, có tình người. Tôi qua Mỹ là một thanh niên nghèo, không gia đình, chỉ có chút vốn học hành dang dở ở quê nhà, mà được giúp đỡ, đón nhận, sử dụng đúng khả năng cho tôi có cơ hội đem hết sở tài làm sở dụng. Tôi muốn nhiều người có hoàn cảnh giống tôi và đồng bào tôi được có cơ hội như thế. Tôi muốn thấy những vòng tay ôm ấp chào đón, những cổng trường đại học thênh thang rộng mở, mới gọi như khi tôi mới đến đây chứ không phải là hàng rào sắt, hàng rào kẽm gai, nhà quản thúc lạnh lùng, xua đuổi. Và tôi muốn mọi người nhìn nhau không phải qua màu da, nhà ở hay địa vị mà qua nhận xét trái phải, ở cung cách đối nhân xử thế, ở lòng độ lượng, hy sinh, và ở đóng góp cho thịnh vượng chung. Tôi muốn mọi người nhìn nhau như người dân một nước chứ không phải kẻ thù. Chúng tôi chống Trump nhưng không ai là người yêu CS Bắc Kinh, yêu CS Hà Nội. Chúng tôi chỉ yêu tự do, nhân quyền và lý tưởng phục vụ dấn thân. Chúng tôi yêu lẽ phải, công bằng, nhân đạo và cởi mở. Chúng tôi chống lại tới cùng những dối trá lừa đảo, những quỷ quyệt gian manh, những lọc lừa bẩn thỉu, những a dua xua nịnh, những giả dối điêu ngoa...và nhất là những con người có dã tâm, ác độc.

Làm TT một nước là để phục vụ người dân chứ không để phục vụ gia đình mình. Làm TT là để bảo vệ dân chứ không bảo vệ cái ghế ngồi của mình. Một lời nói phải, một cử chỉ hòa dịu, nhã nhặn, thông cảm có kết quả hơn là gởi đến vài ngàn ngưới lính để trấn áp, đe dọa. Chỉ có nước mới làm dịu hay tắt ngọn lửa, đổ thêm dầu chỉ làm bùng cháy to hơn. Trump hình như không hiểu được chuyện này.

Đồng bào tôi ở quê nhà bị bịt mắt và chỉ nghe được tin tức từ những cái loa phường nên họ có nhận xét sai, không sao. Còn ở đây, thông tin bạt ngàn, thông tin thừa mứa, tràn ngập. Tin giả, tin thật, tin bịa đặt và tin giật gân xen lẫn với tin chính thống. Thời đại thông tin bùng nổ và phương tiện thông tin quá nhiều, ai cũng có thể là nhà báo, là ký giả, là đài truyền hình được. Nhưng người nghe, người đọc vẫn là chúng ta, với đầu óc bén nhạy, tỉnh táo phải thật sự cảnh giác để không tin cái không đáng tin, không tiếp tay phát tán những thứ đọc lên muốn ói mửa tới mật xanh và những thứ làm mờ mắt người nhẹ dạ. Người đọc trên FB, YouTube... sẽ đánh giá mình về trình độ hiểu biết và nhận xét. Mình tung tin ra là vì mình tin là tin đó đúng. Người đọc, họ kiểm chứng thấy sai họ nói mình không có óc nhận xét, hay nói đúng hợn là mình quá ngu. Dùng photoshop để lấy chuyện nọ, xọ vào chuyện kia không qua mặt được ai. Làm thế vừa mất công mà vừa hạ thấp giá trị con người mình nếu mình nghĩ mình có giá trị.

Đừng có vì yêu thương ai mà sẵn sàng ngậm bồ hòn làm ngọt, lấy vải thưa che mắt thánh, tung huê cái xấu xa, dơ bẩn lọc lừa. Hãy tự hỏi lại: Làm thế để được gì?

Tiếp tay cho gian tà, quỷ quyệt, nếu vô tình thì không sao, nhưng cố ý là một cái tội rất lớn:

Tội với chính lương tâm và trí tuệ của mình.



Với hiện trạng người Việt trong nước và ngoài nước, đặc biệt là thành phần đấu tranh chống cộng sản, ủng hộ ông Trump làm cho những ai quan tâm về Con Người lo ngại cho một nước Việt tương lai mất đi bản tính Người mà cha ông ta đã từng gìn giữ và truyền lại cho đời sau qua những câu ca dao tục ngữ.

Cái quan tâm ở đây là những người ủng hộ Trump, họ chống sự giả dối của cộng sản nhưng họ ủng hộ cái giả dối của Trump. Những câu nói của Trump hôm nay và ngày mai cũng chính Trump nói tôi không nói những điều đó. Người Việt ủng hộ Trump cho rằng đó là “chiến thuật” của người “tài” chứ không phải là nhân cách, nhân phẩm của Con Người. Người Việt ủng hộ Trump chỉ nghe những lời nói của Trump chứ không nhìn vào thực tế của từng hành động Trump làm có thực sự đạt đúng mục tiêu của hành động hay chỉ để phục vụ dục vọng của Trump qua hình ảnh yêu nước như Hồ Chí Minh đã từng làm trong quá khứ. Những người Việt ủng hộ Trump ở trong nước hoan hô tinh thần “dân tộc chủ nghĩa” (nationalism), ủng hộ hành động xem nhân phẩm của người khác không ra gì. Ai đó tâng bốc Trump (hình thức cs thích tâng bốc), dù rằng sự tâng bốc hoàn toàn không có thật, thì sẽ được Trump ca ngợi giỏi giang. Ai đó nói lên sự thật xấu về cá tính của Trump thì sẽ bị Trump chửi tệ hơn chó mèo (hình thức giống cs bôi nhọ nhân phẩm những người nói lên sự thật của họ). Người Việt ủng hộ Trump sẵn sàng tung tin giả để chửi đảng Dân Chủ mà không cần biết nguồn họ tìm kiếm là giả hoàn toàn. Những người ủng hộ Trump, dựa vào tin giả để nhận định một tin thật nói về Trump. Thí dụ một người trong nước cho rằng ông Bolton bị sa thải vào năm 2018 (tin giả vì thực tế Bolton xin nghỉ việc vào tháng 10 năm 2019) thì làm sao ông ta biết được chuyện Trump nhờ Trung Quốc (năm 2019) giúp ông Trump thắng cử trong năm 2020 (tin thật được ghi lại trong quyển sách của Bolton) để rồi họ đưa ra kết luận là sách của Bolton tạo dựng sự kiện này. Những người ủng hộ Trump, họ trong cơn say mê lãnh tụ, nhập nhằng tin tức giả và thật để rồi phủ nhận tin tức thật và cho đó là giả. Họ say mê lãnh tụ cho nên những gì nói lên cái thật của Trump, đụng đến lãnh tụ của họ, họ sẽ tìm đủ ngụy biện để chối bỏ cái sự thật đó.

Tại sao có sự kiện trái ngược như thế? Phải chăng tại người Việt thiếu thông tin? Không. Người Việt không thiếu thông tin ở đầu thế kỷ 21 khi mà mạng xã hội mở cửa hoàn toàn, không thể bưng bít thông tin như thời của đảng csvn. Hồ Chí Minh bưng bít thông tin để người ta không thấy được cái gian dối, xảo trá, và lừa gạt của Hồ Chí Minh. Thời đại hôm nay, Trump không cần bưng bít thông tin bởi không thể bưng bít được. Tuy nhiên Trump sẵn sàng tung tin giả, chê bai tin thật và cho rằng đó là tin giả. Trump thành công rất lớn, ít nhất đối với dân tộc Việt. Người Việt dù sống trong nước hay ngoài nước, những người đấu tranh hay không đấu tranh, họ được cung cấp thông tin đầy đủ nhưng họ vẫn ủng hộ Trump, một người vì mình chứ chẳng phải vì quốc gia hay dân tộc (nếu có thì chỉ là dân tộc da trắng mà thôi), một người hoàn toàn thiếu vắng Nhân Phẩm, Nhân Cách. Tại sao thế? Tất cả nằm ở sự giáo dục.

Nền giáo dục ở VN là nền giáo dục nhồi sọ, tôn thờ lãnh tụ, biến giả thành thật, thật thành giả. Nền giáo dục ở Mỹ là nền giáo dục tự do, tuy nhiên nhiên không dạy về Con Người, về trách nhiệm của một công dân, về quyền tự do trong một tinh thần Nhân Chủ có trách nhiệm đối với xã hội và thiên nhiên. Chính không có tinh thần Nhân Chủ, người Việt để cho các nhà chính trị gia (chuyên nghiệp hay không chuyên nghiệp), các công ty dùng tâm lý để điều khiển suy tư của những người Việt đó mà họ không hề biết; trái lại họ cứ tưởng là họ làm chủ lấy mình, thực hiện quyền tự do cho chính mình, chuyển tải những thông tin “thật” mà họ không hề xác định được tính giả tạo của thông tin.

Nhìn lại quá khứ, có bao nhiêu người Việt quan tâm về Con Người?

Thời kháng chiến chống Pháp, Lý Đông A đưa ra triết lý Duy Dân nhằm mục đích tạo ra một xã hội Duy Dân với những con người Duy Dân và một chính quyền Duy Dân để phục vụ sinh hoạt của người dân. Tiếc rằng triết lý của Lý Đông A đến hôm nay vẫn còn nằm trên kệ sách. Chưa ai đem triết lý này để triển khai vào trong thực tế cuộc sống của người Việt ngoại trừ những quyển sách nói về Duy Dân, nhai lại chữ của cụ Lý Đông A và những loại sách này không phải dành cho đáy tầng. Những người đang cố gắng đem triết lý này vào cộng đồng người Việt tại Hoa Kỳ, Học Hội Thắng Nghĩa (nay đổi tên là Hội Luận Thắng Nghĩa) là thí dụ điển hình, tiếc thay có người vẫn “xài bạc giả” (nói dối) thì làm sao có thể tạo sự tin tưởng để chuyển tải Con Người Duy Dân vào thực tế của cuộc sống?

Nguyễn Hiến Lê viết hoặc dịch những quyển sách về Học Làm Người dưới thời Việt Nam Cộng Hòa.

Năm 1985, nhà đạo diễn Trần Văn Thủy, thực hiện bộ phim mang tên Chuyện Tử Tế. Cuốn phim ra đời năm 1985 nhưng đến năm 1987 mới trình chiếu cho người Việt Nam xem. Đây là một phim rất có giá trị về mặt Con Người và vẫn còn có giá trị đến ngày hôm nay.

Năm 1992, những người trẻ ở California cho ra đời quyển sách với chủ đề Con Người Việt Nam Hôm Nay và Ngày Mai.

Năm 2012, những người đã từng viết trong quyển sách trong năm 1992 thành lập trang mạng Ngàn Lau cũng nói về Con Người.

Ở Pháp, giáo sư Lê Hữu Khóa cho ra đời những tác phẩm nói về Con Người.

Ở Việt Nam, một trường tư tại Cần Thơ với triết lý giáo dục nhằm đào tạo một Con Người có đạo đức trong 12 giá trị nhân bản; biết nâng cao tri thức; biết sống thực, sống biết, sống đúng; học để làm người chứ không phải học để làm giàu.

Còn bao nhiêu tổ chức, cá nhân quan tâm về Con Người để viết những đề tài nhằm mục đích để mỗi con người Việt học hỏi, tạo cho chính mình có tri thức cao nhận xét về Con Người? Có thể ở đâu đó trên thế giới, vẫn có những người Việt quan tâm về Con Người nhưng con số này chắc là rất ít chứ không nhiều. Còn những tổ chức đấu tranh hình như họ hoàn toàn không quan tâm về Con Người và nếu có thì sự quan tâm đó chỉ là con người hy sinh cho cách mạng. Nhưng nếu không có một Con Người thật thì cuộc cách mạng thành công sẽ tạo ra một nền “dân chủ” trá hình, bình mới nhưng rượu vẫn cũ bên trong.

Hình như người Việt không thích đọc những quyển sách nói về Con Người bởi những quyển sách đó không có tính chất lãng mạn, tình tứ. Mọi bất ổn của xã hội đều bắt đầu từ những Con Người sống trong xã hội đó. Cái gốc của bất ổn chính từ Con Người mà ra cho nên phải giải quyết cái gốc của vấn đề. Chỉ khi nào chúng ta có những Con Người biết thực hiện quyền tự do của mình trong một tinh thần có trách nhiệm đối với xã hội mình đang sống thì lúc đó mới có một xã hội Người hơn. Còn hiện giờ lối ứng xử của nhiều dân tộc, tuy cùng một giống người Homo Sapiens nhưng lối ứng xử giữa những Con Người này, cho dù cùng một chủng tộc, không được Người gì mấy mà thuộc loại ứng xử mạnh được yếu thua như loài cầm thú.

Có người cho rằng thế giới này thiếu một triết lý về Con Người để áp dụng cho mọi giống dân. Đặt giả sử có một triết lý về Con Người thì triết lý đó không có giá trị khi mà những cá nhân muốn đem triết lý đó vào đời sống người, họ không sống thực, sống đúng và sống biết với triết lý đó. Triết lý Duy Dân của Lý Đông A có thể áp dụng cho mọi dân tộc. Tuy nhiên, ngay chính người Việt, triết lý này vẫn chỉ là triết lý suông, chưa áp dụng vào thực tế. Ngay chính những người Việt đang muốn triển khai triết lý này đến nhiều người, những cá nhân này vẫn chưa vượt lên được chính mình, thắng con người (thắng nhân) của chính mình. Họ vẫn quay quần tranh cãi trên lãnh vực lý thuyết nhất nguyên, nhị nguyên, đa nguyên thay vì triển khai vào thực tế và nhìn cái gốc của Duy Dân là tu dưỡng bản thân; khi bản thân không có tu dưỡng cao thì sự hiểu Duy Dân chỉ là hiểu ngọn chứ không phải hiểu gốc. Từ việc không hiểu gốc, họ vẫn sống và làm sai với cái triết lý mà họ muốn truyền bá cho nhiều người. Họ vẫn muốn triển khai Duy Dân theo dạng học thuật trong khi đó thành phần khoa bảng đã có định kiến và thiếu sự tu dưỡng ở bản thân thì làm sao thuyết phục được những định kiến có sẵn và thiếu tu dưỡng? Họ vẫn tiếp tục đi trên mây đưa ra chương trình thiếu thực tế với kế hoạch 5 năm mà nhân lực chưa có đủ về mặt trí lực lẫn nhân sự. Họ thành lập một ban biên tập với những cá nhân được bắt cóc bỏ đĩa và nghĩ rằng cái ban biên tập đó đủ lớn mạnh để đánh trống khua chiêng về chủ nghĩa Duy Dân ra ngoài cộng đồng Việt và cộng đồng Mỹ. Điều quan trọng hơn hết, họ vẫn không biết lui về một bản vị lợi ích chung mà Lý Đông A đã có nhắc nhở khi ông viết về Thế Hệ.

Có một triết lý Duy Dân xây dựng con người Duy Dân để tạo thành một xã hội Duy Dân và cơ chế chính quyền Duy Dân. Nhưng trước khi làm được chuyện đó phải có những con người Duy Dân tiên phong, đem triết lý đó vào thực tế bản thân của chính mình; sống biết, sống thực, sống đúng và sống Duy Dân (xin đưa chuột vào phần link của sống biết, sống thực, sống đúng và sống duy dân để tìm hiểu rõ nội dung đã đăng trong tháng 8, 2020) để từ đó thể nghiệm đích thực được con người Duy Dân ra sao trước khi đem diễn giải những cái biết vào trong đáy tầng. Tiếc rằng số người quan tâm về Con Người, hiểu về Con Người quá ít thành ra cuộc đấu tranh hôm nay vẫn sẽ gặp nhiều trở ngại ở tương lai khi mà những con người đấu tranh bỏ đi cái gốc là Con Người. (Vũ Hoàng Anh Bốn Phương)


Nguyên Lương






























































Free Web Template Provided by A Free Web Template.com