<BGSOUND src="Nhac Bai.mp3"> Le Dinh








Nguyễn Lương Tuyền MD, CSPQ, FRCSc
McGill University , Montreal, CANADA.

Bác sĩ Nguyễn Lương Tuyền là giáo sư về khoa Giải phẫu Tiểu Nhi tại đại học McGill, Montreal, Canada. Tuy là môt chuyên gia bận rộn, nhưng ông là một trong số những ít bác sĩ quan tâm và viết đến những vấn đề đất nước.









































































































HÌNH NHƯ LÀ TRUYỆN ‘’TÀO LAO GIẢ TƯỞNG’’

ĐỌC ĐỂ CƯỜI... RA NƯỚC MẮT.

Nguyễn Lương Tuyền MD, CSPQ, FRCSc
McGill University , Montreal, CANADA








Nhà Bác học Mỹ gốc Do Thái Albert Einstein là người đầu tiên cho rằng ánh sáng di chuyển với vận tốc như nhau dù ở trong bất cứ điều kiện, môi trường nào. Theo nhà Vật lý vĩ đại nhứt thế kỷ thứ 20, vận tốc của ánh sáng là 299.792, 458 km/giây. Để cho dễ nhớ, ta dùng con số tròn trịa 300.000km/giây.

Đối với Vật Lý Học, một trong những câu hỏi lớn nhứt là liệu chúng ta có thể vượt qua tốc độ của ánh sáng hay không? Bởi nếu có thể vượt được thì đây là hy vọng của con người có thể đi tới những hành tinh mới trong vũ trụ vô biên này và nhứt là, theo Thuyết Liên Tục của Toán Học, ta có thể tìm về quá khứ của con người trong vũ trụ cũng như hiểu rằng đời sống của ta trên thế gian này chỉ là ''tạm bợ'' trong ''một cõi tạm ''.

Trước thế kỷ 20, khối lượng (la masse, là thứ làm ra tôi, ra bạn và tất cả những gì ta nhìn thấy trên đời này) và năng lương được coi là độc lập với nhau. Nhưng vào đầu thế kỷ 20, lý thuyết tương đối (théorie sur la relativité ) của Albert Einstein đã thay đổi mãi mãi cách các nhà Vật Lý nhìn vũ trụ, bằng việc ràng buộc khối lượng và năng lượng vào 1 phương trình, tuy đơn giản, nhưng cực kỳ quan trọng: E= mc2. Hồi còn học Trung Học, tôi mê môn Toán một cách lạ thường. Có lẽ vì tôi rất khá về môn này. Lên Đệ Nhị Cấp, tôi đã chọn Ban B, tức là Ban Toán. Tôi say mê môn Toán Quĩ Tích ( Lieu géométrique), các phép Nghịch Đảo (inversion), Đồng Dạng (semblable ), Vị Tự (Homotétie), Hằng Điểm Điều Hòa (Division harmonieuse), Đường thẳng Simpson, Vòng tròn Euler qua 9 điểm cũng như Phép Liên Tục (Théorie sur la Continuité ).

Để bạn đọc hiểu dễ dàng Phép Liên Tục, xin được lấy một thí dụ hết sức đơn giản như sau : Trên trục Hoành Độ AB, có điểm O tượng trưng cho đời sống hiện tại vào đúng thời điểm này ( le temps instantanné ). Phía bên phải điểm O tượng trưng cho tương la. Tương lai tận cùng ở điểm Cực Đại (+) (infinitivement grand). Về phía trái của điểm O là quá khứ. Quá khứ sẽ tận cùng ở điểm Cực Tiểu (-) (infinitivement petit). Hồi tôi học Đệ Nhị Cấp, Ban Toán tức Ban B, các Giáo Sư Toán như Thầy Nguyễn Đình Quĩ, Thầy Đào Văn Dương, Thầy Bạch Văn Ngà ….đã cho tôi thấy cái hay, cái đẹp của Toán Học. Tôi thuộc lòng một vài bài thơ ‘’Tình Toán Học ‘’ đăng rải rác đó đây:

TÌNH TOÁN HỌC

……………………………………
Tôi và em tính tình hơi đồng dạng,
Sống bên nhau chắc tỷ số cân bằng,
Tôi xin thề không biện luận cao xa,
Mà chỉ lấy định đề ra áp dụng,
Tôi có thể chứng minh là rất đúng,
Vì tình tôi như hằng điểm điều hòa.
……………………………………… (Thơ Nguyễn Quang Trọng)

Hay

Đời tổng hợp bởi muôn ngàn mặt,
Mà tình em là quĩ tích không gian,
Kiếp nhân sinh như những hàm số tuần hoàn,
Không quanh quẩn ở trong một đường lượng giác,
………………………………………………………………
………………………………………………………………
Nếu dòng đời toàn là thông số,
Bài toán tình thành vô nghiệm, em ơi !
Tình đâu là căn số bậc hai,
Để có thể ngồi yên mà xét dấu.
………………………………………………………………

……………………………………………………………… (Bài thơ này đã xuất hiện trong Đặc San XUÂN NHỰA SỐNG, của Trường CHU VĂN AN 1957-58).

Ai cũng biết Khoa học gia GS Toàn Phong Nguyễn Xuân Vinh cũng là một Toán học Gia. Ông đã đậu Tiến Sĩ Toán Quốc gia ( Docteur d’État ) tại Đại Học Paris ( Pháp quốc). Ông là GS Toán tại trường TH Chu văn An đồng thời là một văn, thi sĩ rất nổi tiếng. Sau đây là một đoạn thơ trích trong bài thơ Tình Hư Ảo của Ông:

TÌNH HƯ ẢO

Anh tìm em trên vòng tròn lượng giác,
Nét diễm kiều trong tọa độ không gian,
Đôi trái tim theo nhịp độ tuần hoàn,
Còn tất cả chỉ theo chiều hư ảo.
…………………………………………
………………………………………...

Những năm học Đệ Nhị Cấp, mộng ước của tôi là thi đậu vào học Đại Học Sư Phạm Ban Toán. Sau 3 năm học sẽ tốt nghiệp để ra dậy Toán ở Đệ Nhị Cấp. Ông ‘’Cụ’’ của tôi rất thích tôi trở thành một Thầy Giáo, vì theo ‘’C ụ’’, nghề giáo là một nghề cao quí. Hơn nữa, cũnh theo ‘’ Cụ’’ nghề này là nghề rất phúc đức. Nhưng tôi không đậu vào Đại Học Sư Phạm nên mộng không thành :Tôi đã ‘’trượt vỏ chuối’’ vì tôi đã làm ‘’một erreur de calcul’’ khi giải bài Toán Vật Lý nên lời giải của tôi trật lất từ đầu đến cuối. Bạn đọc hẳn còn nhớ công thức để tính gia tốc (accélérateur ) của một vật đang rơi tự do ( objet en chute libre) bằng công thức Gamma= ½ gt2. Gamma là gia tốc của vật đang rơi, g là gia tốc của trọng lực. Tôi quên không chia 2 kết quả nên bài giải của tôi trật hoàn toàn. Kết quả là tôi bị rới. Thế là :

Bao nhiêu mộng đẹp,( làm GS Toán) tan theo thành khói, lan trong mây chiều. Phỏng theo bài hát ‘’Nỗi lòng người đi‘’ của Anh Bằng)

Tôi tự an ủi : thôi cũng là cái số của tôi ! ! Sau đó, để chiều lòng ‘’ ông Cụ ‘’, tôi cũng đi dậy học nhưng trong một môn học hoàn toàn không dính gì đến Toán cả. Xin trở lại với Phép Liên Tục : Đường thẳng chỉ là một vòng tròn với đường bán kính trở thành vô cực. Từ điểm O, ta kẻ 1 đường thẳng làm trục tung đô, thẳng góc với trục hoành độ ở điểm O. Lấy những điểm khác nhau trên trục tung độ là điểm trung tâm, ta vẽ vòng tròn có đường tiệm cận ( droit tangentiel ) la trục hoành độ AB. Phía 1/2 vòng tròn ở bên phải tương đương với phần của trục hoành độ lấy từ điểm O. Nửa vòng bên trái tương đương với phần của trục hoành độ kể từ điểm O nhưng đi về phía trái. Khi ta tăng bán kính của vòng tròn thành vô cực, vòng tròn sẽ biến thành đường thẳng AB tức trục hoành đô. Điều đó chứng tỏ ra Cực Đại và Cực Tiểu là 2 điểm ở rất gần nhau ( deux points juxtaposés ).

Suy rộng ra, nếu di chuyển với 1 vận tốc nhanh hơn vận tốc của ánh sáng, ta sẽ vượt qua Cực Đại, từ Cực Đại ta bước chân qua Cực Tiểu, dễ dàng để trở về các thời đại quá khứ. Quá khứ xa vời, thực xa, cũng xa như quá khứ của chính chúng ta nữa.






Trục hoành độ AB khi bán kính trở thành vô cực.




Trở về quá khứ, ta mới nhận ra rằng Thiên Đường và Địa Ngục là 2 chốn có thực, rất gần nhau. Địa ngục là nơi Quỉ Sứ dành riêng cho các nhân vật có tội với nhân loại, nhứt là tội giết người, diệt chủng. Trong Địa Ngục, các đồ tể của thế giới loài người bị Quỉ Sứ giam giữ để hỏi tội, quyết định cho đi đầu thai làm kiếp con vật bẩn thỉu nào cho xứng với các tội khi phạm phải còn trên dương thế..

Từ Thiên Đường, ta bước lại gần cửa của Địa Ngục, ta thấy ''Bác Hồ'' và một số đồng chí cũ của Bác trong Đảng Cộng Sản Việt Nam, cũng đang chờ đợi lệnh của Quỉ Sứ dù xuống địa ngục đã khá lâu, như: Tôn Đức Thắng, Nguyễn Lương Bằng, Trường Chinh, Lê Đức Thọ, Lê Duẩn, Nguyễn Chí Thanh, Văn Tiến Dũng, Tra72n Quốc Hoàn, Phùng Thế TàiVõ Nguyên Giáp ( một thiên tài khốn nạn của quê hương, theo Nhà Văn Phan Nhật Nam trong Bút Ký chiến trường khá nổi tiếng của ông MÙA HÈ ĐỎ LỬA). Đám đệ tử của Bác phần lớn- nếu không nói là tất cả- là một lũ thất học, sớm đầu tối đánh, đá cá lăn dưa, du thủ du thực, ma cà bong, không nghề nghiệp nên phải theo Bác để đi làm cách mạng Ma cà bông, ma cà cúi,
Lúi húi vườn hoa,

Ông Cẩm bắt được hỏi nhà mày đâu ?
‘’Nhà tôi ở phố Đầu Cầu
Số nhà 21 đứng đầu du côn‘’

Võ Nguyên Giáp là người độc nhứt trong lịch sử quân sự của nhân loại, chưa có 1 ngày ở một trường quân sự nào nhưng đùng một cái trở thành Đại Tướng Quân Đội. Giáp được bộ máy tuyên truyền của CS đưa lên tận mây xanh : nào là Tướng huyền thoại, văn võ song toàn, đã đánh thắng Quân Pháp trong

trận Điện Biên Phủ chấn động địa cầu vv…..Trong thực tế kẻ thắng Pháp trong trận này là Tướng Tầu Vi Quốc Thanh ( Wei Quoqing ). Trận địa xẩy ra ở vùng Mường Thanh , còn Giáp , để giữ an toàn cho chữ Thọ của y, đóng ở Mường Phang. Vùng này cách trận địa hơn 10km đường chim bay. Khi được báo cáo quân Pháp ở Điện Biên Phủ đầu hàng, Giáp bèn mau mau đến trận địa để chấp nhận sự đầu hàng . Như vậy Gíáp nghiễm nhiên ‘’nh ận vơ’’ chức ‘’ng ười hùng ĐBP ‘’ một cách không một chút ngượng ngùng.

Xin ghi lại một nhận xét về Giáp của Tư lệnh Quân Đội Hoa Kỳ ở VN, Tướng Westmoreland :

‘’Chính Giáp đã phải nhìn nhận trong năm 1969, Giáp đã nói tới con số ½ triệu quân dưới quyền chỉ huy của y , đã thiệt mạng. Việc coi thường mạng sống của các binh sĩ khiến Giáp trở thành 1 địch thủ đáng sô nhưng điều đó không làm y trở thành một thiên tài quân sự. Một vị tướng chỉ huy Quân Đội Hoa Kỳ như Giápchắc chắn sẽ bị bãi nhiệm trong một vài tuần ( Of course he ( General Giap ) is a formidable adversary. By his own admission , by early 1969-I think- he has lost , what, half million soldiers ?He reported it. Now such a disregard for human life may make a formidable adversary, but it does not make a military genious. An American Commander losing men like that would hardly lasted more than a few weeks).









Giáp có chiều cao rất khiêm nhường, chỉ có một thước mốt, nhưng lúc nào Y cũng quân phục Đại Tướng với cân đai, mũ mão, lon lá đầy mình. Ngay cả khi ở nhà với vợ con,thay vì mặc pijama, Giáp lúc nào cũng quân phục chỉnh tề như sắp đi dự đại lễ. Họ Võ ,lúc còn sinh thời, dù thất nghiệp không có ''job'', nhưng lúc nào cũng '' đánh '' bộ quân phục chỉnh tề, kể cả khi đến gập các phụ nữ để nói chuyện về ''Đại chính sách cai đẻ'' hay chính sách '' Ba (3) Khoan'' của Đảng đề ra. Lúc đó họ Võ đang bị đám Lê Duẩn, Lê Đức Thọ làm nhục bằng cách cho coi về vấn đề hạn chế sinh đẻ của phụ nữ Miền Bắc Việt Nam.

Ngày xưa Đại Tướng cầm quân,
Ngày nay Đại Tướng cầm quần chị em.

Hay:

Ngày xưa Đại Tướng công đồn,
Ngày nay Đại Tướng canh l... chị em.

Bác Hồ và các Đại Đồng Chí của Bác đang vơ vẩn ở Địa Ngục, chờ quyết định của Diêm Vương cho đi đầu thai thành giống vật bẩn thỉu nào cho tương xứng với các tội trạng mà họ phạm phải khi còn ở trên dương trần. Chắc chắn, với tội ác có một không hai đối với đất nước, đối với dân tộc Việt, họ Hồ sẽ đi đầu thai thành một thứ sâu bọ hạ đẳng nhứt. Thí dụ các con dòi, bọ hung, ruồi nhặng.... ở đống phân.

Lúc nào Bác Hồ cũng ''tay sách nách mang'' vài ba cuốn sách trong đó có 2 cuốn mà Bác rất tâm đắc, tự hào khi còn trên dương thế. Đó là các cuốn: ''Vừa đi đường vừa kể chuyện '' của tác giả T. Lan và cuốn sách của Trần Dân Tiên ghi lại buổi ''phỏng vấn Bác Hồ ''. Hai cuốn sách này rất nổi tiếng ở Miền Bắc Xã Hội Chủ Nghĩa bởi vì T. Lan, Trần Dân Tiên chính là bút hiệu của Bác. Lậy Chúa tôi, Cha Mẹ, Ông Bà Nội ơi ! Bác viết sách để tự ca tụng mình.Tự cổ chí kim, Bác là lãnh tụ duy nhứt tự viết sách để ca tụng mình. Trên thế giới, từ Đông sang Tây, từ xưa đến nay, chưa có vị lãnh tụ nào làm được như Bác: dùng ''ống đu đủ'' để tự thổi cho mình lên mây xanh. Bác là nhất !! Có một không hai trên quả đất này. Đứa nào nói nó giỏi ''mánh mung, ba xạo''hơn Bác sẽ bị Bác lập tức cho đi ''học tập cải tạo mút mùa'' ngay. Đột nhiên, một đám đông phụ nữ xuất hiện khiến Bác Hồ phải mau chân, hốt hoảng chạy trốn vào Địa Ngục. Đám đông phụ nữ gồm đủ mọi hạng người từ Tây đến Tầu. Lại gần nhìn kỹ, ta nhận ra vài khuôn mặt khá quen thuộc như:

* Bà Marie Brière, Bà Bourdon, Cô Vera Vasi Vasilieva. Tất cả đều là người Pháp. Họ đã ''gian díu'' với Bác hay nói theo giọng các đồng chí đã ''tham gia hộ lý'' cho Bác, khi Bác còn ''ăn nhờ ở đậu '' tại nhà của nhóm La Lutte của quí ông Nguyễn Thế Truyền, Phan Văn Trường, Nguyễn An Ninh, Tạ Thu Thâu ....ở Paris, Pháp Quốc. Bác là nhứt, là ''number one'' ! Bác ăn nhờ ở đậu mà còn ''cơm no bò cưỡi ''

* Bà Tăng Tuyết Minh, người Tầu, là vợ chánh thức của Bác. Đám cưới của Bác với Bà Tăng Tuyết Minh năm 1920, có cả vợ chồng Ông Châu Ân Lai tham dự.

* Ngoài ra phải kể vài phụ nữ người Tầu đã sống với Bác theo kiểu ''già nhân ngãi non vợ chồng '', hay nói theo kiểu các đồng chí :'' hợp tác trên dưới, hai bên cùng có lợi '' như cô Lý Sâm, cô Lý Huệ Khanh.Thực ra, người có lợi là Bác.

* Phụ nữ VN, nhứt là các phụ nữ gốc thiểu số thì nhiều vô kể. Tôi chỉ nhận ra vài người như Bà Nông Thị Ngát, Bà Đỗ Thị Lạc, Bà Nguyễn Thị Minh Khai.... Hình như Bác bị ''lý lắc, nghịch ngợm tình dục (perversion sexuelle)'', nên Bác rất chuộng người thiểu số nhứt là người Tày.

* Lẫn trong đám đông là một số thiếu nữ trẻ tuổi như Cô Nông Thị Xuân... Có lẽ, các Cô tìm kiếm Bác để đòi lại ''cái ngàn vàng '' của các cô đã bị Bác hưởng hết, không hoàn trả cũng không bồi thường.

Vả lại, đòi bồi thường thế nào đây? Từ khi xuống địa ngục, Bác chả còn tài sản bởi vì theo Bác, tài sản thuộc về Nhân Dân nhưng do Đảng quản lý để tiện bề sổ sách. Tóm lại, giờ đây Bác chỉ là một tên ' khố rách áo ôm, trên răng (giả) dưới lựu đạn (lép)''.








Đôi ''uyên ương như đôi đũa lệch''nào đây ?

Hình Bác và Cô Nông Thị Xuân.
Khi Cô được đưa về Hà Nội năm 1956 để ''hầu hạ'' Bác.

Khi đó, Hồ đã 66 tuổi còn Cô Xuân mới 20 tuổi.
Bác nổi tiếng vì thích '' ấu dâm, chơi trông bỏi'' vì Bác quan niệm:
‘’Nhằm nhò gì mấy đứa con gái thiểu số, lẻ tẻ đó ‘’.




Ba (3) tên ''ma mới'' vừa gia nhập Địa Ngục là Trần Đại Quang, Đỗ Mười và Nguyễn Đức Bình và gần đây nhứt Lê Đức Anh là tên thứ tư, còn đang ''làm việc'' với các Quỉ Sứ, trước khi gập Diêm Vương để hy vọng - chỉ hy vọng thôi-được cho đi đầu thai làm người.






Võ Nguyên Giáp, Lê Đức Anh: 2 tội đồ của dân Việt, kẻ trước người sau,
đã về chầu Tổ Các Mác của chúng.




Khi gặp Bác ở dưới Địa Ngục, tôi đã không nén nổi căm hờn một tên khốn nạn - đã tiến hành một cuộc chiến tranh diệt chủng, tàn hại cả một dân tộc -, nên ''xáng '' cho Bác vài bạt tai, đá đít Bác khiến Bác ngã chỏng gọng,sóng soài trên đất, rồi chỉ mặt Bác,chửi thề cho bõ ghét:

Hỡi tên khốn kiếp họ Hồ. Vì mi mà quê hương điêu tàn với hàng triệu người chết. Hàng triệu người phải bỏ quê hương, ra sống đời lưu vong ở ngoại quốc. Vì mi mà quê hương trở thành nô lệ cho kẻ thù truyền kiếp đến từ phương Bắc. Đất nước đang biến mất trên bản đồ thế giới, vì đã trở thành 1 quận, huyện của Đại Hán. Hỡi tên già khốn kiếp. Tội của mi đối với quê hương, đồng bào là một tội trời không dung, đất không tha.


Nguyễn Lương Tuyền (Montreal, CANADA)






























































Free Web Template Provided by A Free Web Template.com