<BGSOUND src="Nhac Bai.mp3"> Le Dinh





Nguyễn Tường Tuấn









































































































Những anh hùng thầm lặng

Nguyễn Tường Tuấn








Bức thư gởi con: Con trai của bố mẹ, mười sáu năm trôi qua! Câu chuyện xẩy ra vào năm 2004, bố không nhớ rõ ngày tháng, nhưng nếu chịu khó tìm lại hồ sơ thì cũng ra thôi. Nhưng để làm gì? Tha cho bố chi tiết thiếu sót đó! Tuy nhiên, nếu không nhắc lại chuyện này cho con, bố sẽ trở thành người vô ơn và điều đó không chấp nhận được.

Buổi sáng sớm, khoảng 05:00 bố thức dậy, chuẩn bị đi làm, thì con gọi điện thoại. Không làm gì con gọi sớm như thế, chắc là chuyện không vui? Ra phòng khách nói chuyện để tránh khuấy động giấc ngủ của mẹ.

– Bố ơi, con đang ở nhà thương, và chuẩn bị mổ. Bác sĩ yêu cầu bố đến ký giấy cho phép, và phải mổ ngay trong vòng hai tiếng!

Thật là tin sét đánh! Từ nhà đến thành phố Eugene nơi con đang học, lái xe nhanh nhất cũng hai tiếng! Bố cho mẹ biết, và nhanh chóng lên đường. Mới ngày hôm qua con còn mạnh khoẻ, thế mà chỉ vài tiếng đồng hồ sau đã ra nông nỗi này! Không phải tai nạn lái xe, con không uống rượu, chỉ qua một cơn nhức đầu, nhức đến muốn nổ tung ra. Và người bạn roomate vội chở vào cấp cứu, bác sĩ cho biết con sẽ phải giải phẫu… Trước đó vài ngày con đi nha sĩ, theo bác sĩ con bị nhiễm trùng nặng “severe bacterial infection” và đưa lên óc, làm tắc mạch máu.

Chưa bao giờ bố lái xe nhanh như thế, trên xa lộ liên bang I-5 kim tốc độ chỉ quá mức cho phép, nhưng sao vẫn thấy chậm? Khi gần đến nơi, xe bị cảnh sát Eugene đón đầu, có lẽ họ được thông báo trước bởi cảnh sát trên đường đi qua? Người cảnh sát rất lịch sự, dùng loa phóng thanh yêu cầu không được ra khỏi xe, và tốn khoảng gần 5 phút cho ông ta check trên máy vi tính. Chao ơi, 5 phút đúng là thiên thu!

– Bạn có biết là lái xe quá vận tốc cho phép không?

– Dạ thưa biết! Nhưng xin ông cho tôi trình bầy nhanh chóng.

– OK.

Sau khi nghe câu chuyện, vẫn chưa tin cho lắm. Ông ta hỏi, bố có biết tên bệnh viện sẽ đến không? Dĩ nhiên là biết. Cẩn thận hơn, còn hỏi tên và DOB của con, để xác nhận với nhà thương.

– Sacred Heart Medical Eugene, thưa ông. Lại thêm một thời gian để ông ta xác nhận với bệnh viện. Bố chỉ biết ngồi gục trên tay lái cầu nguyện ơn trên.

Sau khi gọi máy, người cảnh sát hỏi bố có biết đường đến đó không? Làm sao biết được! Bố chỉ biết trường con học thôi. Thế là viên cảnh sát không những không phạt, mà còn nói:

– Xin lỗi tôi đã làm mất thời gian của anh! Bây giờ anh hãy chạy ngay sau xe tôi. Xe cảnh sát hú còi, đèn cấp cứu mở, và xe bố cứ thế mà theo, vượt qua mọi đèn đỏ, chỉ vài phút sau đến bệnh viện.

Hình ảnh đẹp quá phải không con? À một chi tiết quan trọng khác, trên đường đưa bố đi, ông ta đã gọi, cho bệnh viện biết bố của con đang đến. Nếu thời gian chậm, bác sĩ cứ việc tiến hành ca mổ và bố sẽ ký giấy tờ sau vài phút nữa. Nhờ vậy con mới được đưa vào phòng mổ kịp thời.

Bố không có thời giờ và tâm hồn đâu để xin tên người Cảnh sát tuyệt vời đó. Nhưng bài viết này xin để vinh danh tất cả các anh/chị cảnh sát Hoa Kỳ, với tấm lòng biết ơn của gia đình chúng ta.



Letter to our son:



Sixteen years passed! The story happened in 2004, I don't remember the date, but if I tried to find the file, it would be fine. But for what? Forgive me for missing details! However, if I didn't repeat this to you, I would be ungrateful and that would not be acceptable.

Early in the morning, around 5:00 am, I got up and got ready for work, I get Your call. If You didn't do anything, You wouldn’t call it so early, I guess it was not a good thing? I go to the living room to talk with you to avoid disturbing her sleep.

- Daddy, I'm at the hospital, and getting ready for surgery. The doctor asked you to sign the permission, and had surgery within two hours!

It is believing lightning! From home to the city of Eugene where You’re studying, the fastest driver is also two hours! I let your mom know, and we quickly left. Just yesterday You were in good health, but only a few hours later came out like this! Not a driving accident, you don't drink, just through a headache, aching to burst. And your roomate rushed you to the emergency room, the doctor said You would need surgery ... A few days earlier You went to the dentist, according to your doctor You had a severe infection "severe bacterial infection" and put it on your brain, causing a blockage blood.

I had never driven so fast, the interstate highway I-5 I was just over speed, but why was it still slow? When I approach the city, i was stopped by Eugene's police, maybe they were informed by the police on the way? The policeman was very polite, asked In the loudspeaker that I not to get out of the car, and it took him about 5 minutes for him to check on the computer. Wow, 5 minutes is really natural!

- Do you know that speeding is allowed?

- Yes, sir! But please let me explain it quickly.

- OK.

After listening to the story, It is still not convinced. He asked, did you know the name of the hospital? Of course I know. Be more careful, and He ask your name and DOB, to confirm with the hospital.

- Sacred Heart Medical Eugene, sir. Another time for him to confirm with the hospital. I could only sit down on the steering wheel to pray for your health.

After calling, the policeman asked if i knew the way to get there. How do I know! I only know your school. So the officer not only did not punish, but also said:

- Sorry I took your time! Now run right behind my car. Police cars siren, emergency lights are on, and my car keeps following, passing every red light, just a few minutes to the hospital.

The picture is so beautiful, isn't it? Well, another important detail, on the way to the hospital; he also called, letting the hospital know your dad was coming. If the time is slow, the doctor just keeps doing the surgery and the father will sign the papers in a few minutes. Thanks to that, You were brought to the operating room in time.

I don't have the time or the soul to ask for the name of the great Police. But this article pays tribute to all American police officers and brothers, with the gratitude of our family.


Nguyễn Tường Tuấn






























































Free Web Template Provided by A Free Web Template.com