<BGSOUND src="Nhac Bai.mp3"> Le Dinh












Nguyễn Thị Thanh Dương













































































































NGƯỜI MẸ ĐẠI GIA

Nguyễn Thị Thanh Dương





Cứ đến ngày lễ Mother’day hay ngày lễ Vu Lan là tôi đọc và nghe những bài truyện, thơ, bài hát, ca ngợi lòng mẹ, mà toàn là mẹ nghèo mẹ vất vả, mẹ lam lũ sớm chiều kiếm tiền nuôi con, hi sinh từng miếng cơm manh áo cho con.

Tôi…tủi thân ghê lắm vì chưa thấy ai ca ngợi người mẹ quý phái giàu có như mẹ của tôi cả. Mẹ tôi cũng thương yêu các con, buồn vui khóc cười theo những buồn vui của các con và lo cho các con vô bờ bến.

Các bà mẹ nghèo cho con ăn củ khoai củ sắn, mẹ tôi có tiền thì cho tôi ăn bát phở cơm sườn cơm chả. Người mẹ nào cũng lo cho con mình no lòng.

Nếu bạn áo cũ áo rách được mẹ cặm cụi vá khâu thì tôi áo mới áo đẹp cũng được mẹ nâng niu khi cho tôi mặc. Hai cái áo khác nhau nhưng tấm lòng của người mẹ nghèo hay mẹ giàu thì có khác gì đâu.

Con nhà nghèo sinh ra người mẹ phải nấu nước cháo cho con bú thay sữa. Mẹ tôi cũng thế. Khi sinh tôi ra mẹ không đủ sữa cho tôi bú mẹ đã không tiếc tiền mua các loại sữa ngoại thượng thặng cho tôi bú bình nên tôi bụ bẫm khỏe mạnh và lớn vèo vèo.

Chỉ khác nhau người không có tiền và người có tiền thôi, chứ hai đứa bé sơ sinh đều được mẹ lo hết lòng.

Mẹ ẵm bồng chăm sóc tôi sợ chưa đủ, mẹ thuê thêm một chị giúp việc để mẹ sai vặt, giặt giũ tã lót cho tôi, đẩy xe cho tôi đi dạo ngoài công viên cho tôi… vui . Còn đứa bé nhà nghèo kia bò lê bò la lăn lóc cả ngày cũng có niềm vui của nó.

Từ tuổi mẫu giáo tôi đã được mẹ chọn cho học trường tốt. Mỗi sáng mẹ đưa tôi đến trường âu yếm chia tay tôi và chúc tôi có một buổi học vui. Chiều nếu mẹ bận thì đã có chị giúp việc luôn luôn đến sớm đứng sẵn ngoài cổng trường đợi đúng giờ là vào đón tôi, che ô che dù đưa tôi về nhà cách trường không xa. Tôi chưa bao giờ bị đưa đón trễ phải khóc mếu máo và chờ đợi như những đứa trẻ khác.

Lên cấp hai cấp ba mẹ luôn quan tâm khuyến khích tôi phải chăm chỉ học hành để sau này thành người hữu dụng cho xã hội và cho chính bản thân gia đình mình. Mẹ thuê gia sư về tận nhà chỉ dạy thêm cho tôi những môn học trọng điểm. Được mẹ quan tâm, được thày dạy thêm nên tôi vừa là học sinh giỏi kiêm luôn học sinh ngoan năm nào cũng được nhà trường khen ngợi.

Mẹ dạy tôi tính khiêm nhường, dù tôi đi học bằng xe hơi bóng loáng có chú tài xế nhanh nhẹn trân trọng mở cửa đóng cửa xe cho tôi trước cổng trường, nhưng tôi không coi thường bạn nghèo phải đi bộ hay đi chiếc xe đạp cũ rích tới trường ( mà chắc là mẹ bạn ấy đã hi sinh dành dụm tiền của những ngày gánh hàng rong ngoài đường ngoài chợ mới mua được). Với chú tài xế xe hơi nhà tôi, tôi vẫn nói lời cám ơn khi được chú đưa đón.

Tôi được hưởng mọi thứ tiện nghi cao cấp trong cuốc sống, từ cái iphone mới nhất, quần áo mũ nón mắt kính hàng hiệu đến chuyện ăn ở học hành vì đó là trong khả năng của gia đình, các con phải được hưởng những gì tốt đẹp nhất.

Sau khi cha tôi mất được vài năm có mấy ông ngắm nghé mẹ nhưng mẹ đều từ chối, mẹ không muốn chia sẻ tình yêu của mẹ cho ai khác ngoài các con.

Nếu người mẹ nghèo đang dãi dầu nắng mưa cày sâu cuốc bẩm, đang đổ mồ hôi sôi nước mắt làm thuê làm mướn thì người mẹ đại gia của tôi tuy ngồi vắt vẻo trong phòng máy lạnh cũng đang đau đầu căng thẳng giải quyết những công việc hàng ngày thậm chí mẹ còn mang nỗi buồn nỗi lo về đến nhà nếu công việc chưa ổn thỏa... Mỗi người mỗi cách, bà mẹ nào cũng vất vả lo toan trong cuộc sống.

Nếu người mẹ nghèo thương yêu lo lắng cho con thì mẹ đại gia của tôi cũng thế. Một hôm tôi đi dự tiệc sinh nhật bạn mải vui đêm khuya chưa về thì người chờ cửa tôi là mẹ không phải là chị giúp việc, trong khi chị ấy ôm gối say sưa ngủ khò trong căn phòng của chị thì mẹ tôi hết dứng lại ngồi, lại hóng ra cửa chờ mong tôi và chắc chắn là đêm ấy mẹ tôi…ngủ ít hơn chị người làm, chị ăn no ngủ kỹ sáng ra chị tung tăng quét dọn ngoài sân thì mẹ tôi bơ phờ xách bóp ra xe đi đến nơi làm việc.

Nếu người mẹ nghèo hi sinh cho con thì mẹ tôi cũng không thiếu lòng hi sinh cao cả ấy. Có lần tôi bị tai nạn phải vào cấp cứu bệnh viện, mẹ là người đã ngày đêm bên giường bệnh tôi chứ không thể là ai khác. Trong cơn thiêm thiếp tôi vẫn cảm nhận được bàn tay mẹ vuốt ve lên trán tôi lên mặt tôi và có cả giọt nược mắt ấm của mẹ rơi trên má tôi. Mẹ thấp thỏm lo âu khi tôi chưa tỉnh, mẹ mừng vui khôn xiết khi tôi hồi phục và bình an trở về nhà. Tôi đã trải qua nguy biến chết đi sống lại thì mẹ cũng chết đi sống lại h��n tôi cả triệu lần.

Những người giúp việc trong nhà vẫn chỉ là người giúp việc. Người chăm sóc lo lắng con cái với tất cả tâm tình vẫn là người mẹ. Mẹ có tiền, có uy quyền nhưng với con cái mẹ đơn giản là người mẹ như bao nhiêu người mẹ khác trên thế gian này.

Học xong cấp ba mẹ cho tôi đi Mỹ du học dù mẹ chẳng muốn xa tôi một ngày nào, nhưng tương lai của con cái là trên hết.

Tôi tốt nghiệp đại học và lập gia đình tại Mỹ nên được ở Mỹ hợp pháp. Tôi muốn bảo lãnh mẹ sang Mỹ nhưng mẹ còn phải lo cho hai em của tôi ở Việt Nam, mẹ nói dù xa con nhưng biết con thành tài, có cuộc sống gia đình ấm êm nơi đất nước tự do dân chủ là mẹ hạnh phúc rồi.

Tôi không biết đến bao giờ đại gia đình tôi mới đoàn tụ, mẹ lo cho tôi xong lại lo cho hai đứa em tôi, mẹ lo cho các con cả cuộc đời mẹ đến bao giờ mới được nghỉ ngơi?

Hai đứa em tôi cũng lần lượt du học bên Mỹ nhưng chúng muốn về Việt Nam tiếp tục sự nghiệp làm ăn của mẹ. Thế là đại gia đình tôi chia thành hai nơi, thỉnh thoảng gia đình nhỏ của tôi về thăm mẹ và mẹ sang Mỹ vừa thăm con cháu vừa du lịch đó đây xứ người.

Một hôm tôi nhận được tin bên nhà gọi sang mẹ bị stroke đang nằm bệnh viện. Tôi xin nghỉ phép vội bay về Việt Nam.

Mẹ tôi đang nằm trong bệnh viện, tôi ở bên mẹ ngày đêm như ngày xưa mẹ đã ngày đêm trong bệnh viện chăm sóc tôi. Nhưng tôi còn có ngày hồi phục, mẹ thì không, mẹ đã bị vỡ mạch máu não hôn mê sâu và qua đời vài ngày sau đó.

Di chúc mẹ để lại cho ba anh em chúng tôi là những lời nhắn nhủ thương yêu, các con cháu sống sao cho tử tế nên người và nhất là ba anh em chúng tôi phải luôn thương yêu gần gũi nhau.

Bên cạnh lời vàng ngọc vô giá ấy, gia tài của cải mẹ tôi để lại cho ba anh em tôi rất lớn sau khi mẹ đã gởi những món tiền không nhỏ làm từ thiện cho nhiều cơ sở như trại mồ côi, viện dưỡng lão…

Đấy, người mẹ đại gia của tôi đấy, đâu “thua kém” gì các bà mẹ nghèo, cũng cả đời kiếm tiền vì con, hi sinh cho con, lo cho con cho đến khi nhắm mắt lìa đời.


Nguyễn Thị Thanh Dương




























































Free Web Template Provided by A Free Web Template.com