Muốn liên lạc với tác giả
xin bấm vào hình trên








































































































NHẠC SĨ NGUYỄN HIỀN
VÀ NHỮNG KỶ NIỆM TRONG TÔI



Khánh Lan





“Ta nhắn gửi về nơi quê cũ xa vời Hỡi ai lạc bước mau quay về đây”

Đó là câu kết thúc của bản nhạc bất hủ "Về Đây Anh" của nhạc sĩ Nguyễn Hiền và nhạc sĩ Nhật Bằng, một sáng tác mà hai nhạc sĩ đã viết dành riêng cho những chiến sĩ bộ đội miền Bắc, (Lúc đó, NS Nguyễn Hiền làm việc tại Bộ Chiêu Hồi). Chính câu nói ấy đã gây nhiều khó khăn cho cuộc đời của NS Nguyễn Hiền và mở đầu cho những ngày tù lao lý sau năm 1975. Có phải “Khi ngôn từ thất bại, âm nhạc lên tiếng” như Hans Christian Andersen nhận định?

“Cũng là một cái duyên” tôi được gặp nhạc sĩ Nguyễn Hiền hai lần, lần đầu tiên trong tiệc cưới của Diễm Hoàng năm 2002 và lần sau cùng là hôm tiễn chân ông về nơi an nghỉ ngàn thu năm 2005. Diễm Hoàng là con gái út của nhạc sĩ Nguyễn Hiền và cũng là bạn làm cùng sở với tôi cách đây hơn 20 năm. Cả hai buổi gặp gỡ ấy đã để lại trong ký ức của tôi nhiều cảm xúc, vui buồn lẫn lộn. Vui vì được quen biết với con gái của một nhạc sĩ nổi tiếng như ông và buồn vì tôi biết ông quá trễ.







Hôm đám cưới Diễm Hoàng, NS Nguyễn Hiền trông thật trẻ trung, vẻ mặt vui tươi, yêu đời với chiếc đàn phong cầm trong tay, ông say sưa đệm bài “Anh Cho Em Mùa Xuân” hòa nhịp với tiếng hát trầm ấm của bác sĩ Vương Đức Hậu mở đầu cho buổi tiệc vui. Trên sân khấu, NS Nguyễn Hiền như thả hồn theo từng nốt nhạc, lời ca và tâm tư như đang chìm đắm trong niềm hân hoan, vui sướng với hạnh phúc của con mình. Dù đang ở cái tuổi “Thất Thập lai hy” nhưng trông ông nhanh nhẹn và linh động như mới độ 30, khiến tôi như bị thôi miên bởi tiếng đàn và nghệ thuật trình diễn của ông. Thế rồi từ ngày ấy, tôi bắt đầu nghiên cứu sách vở và tìm hiểu về người nhạc sĩ tài ba Nguyễn Hiền qua bạn tôi. Một điều đặc biệt hơn nữa và đã làm tôi chú ý đến NS Nguyễn Hiền vì ông có cái tên giống như tên của Mẹ tôi, khiến tôi có cảm giác như mình đang bị lôi cuốn vào vòng xoáy của một sự việc mà tạo hóa đã an bài cho tôi được gặp ông. Một nhạc sĩ nổi danh lỗi lạc trong làng thi ca.

Ba năm sau, tôi lại được gặp NS Nguyễn Hiền, nhưng lần này là đám tang của ông. Đám tang cũng rất lạ, nó không sầu thảm, thê lương và ảm đạm như tôi thường thấy trong những đám tang trước đây. Ngược lại, cái không khí êm đềm và bình an bao quanh căn phòng bởi tiếng nhạc lời ca của những bài hát bất hủ do ông sáng tác từ năm ông mới 18 tuổi khiến người nghe có cảm giác như đang thưởng thức hay tham dự một buổi nhạc thính phòng với những dòng nhạc của ông. Có lẽ chính vì vậy mà sau này có một số đám tang đã dùng âm nhạc để giảm bớt vẻ bi thảm và thê lương trong buổi tiễn đưa.

Khi có ý định viết về NS Nguyễn Hiền trong thế giới thi ca & âm nhạc, tôi luôn cho là mình may mắn được làm bạn với Diễm Hoàng, bởi vì tôi có thể tìm hiểu về con người của ông nhiều hơn qua Diễm Hoàng: Những trắc trở, khó khăn trong cuộc đời của một người nghệ sĩ. Theo lời kể của Diễm Hoàng, NS Nguyễn Hiền là một người đàn ông phóng khoáng và giao thiệp rộng nhưng lại rất thương yêu vợ con và là con người của đời sống gia đình. Ngoài công việc chính NS Nguyễn Hiền còn đam mê sáng tác và đánh đàn thêm tại các phòng trà ban đêm để trả tiền học phí cho các con. NS Nguyễn Hiền rất vui tính và thích nói đùa, bởi chính sự bông đùa vô tư này đôi lúc khiến ông bị vạ lây. Điển hình là sau năm 1975, nhân ngày lễ giết sâu bọ mồng 5 tháng 5, khi có một công an khu vực hỏi đùa với ông là: "Hôm nay nhạc sĩ đã đi giết sâu bọ chưa? NS Nguyễn Hiền trả lời trong vô tư không suy nghĩ: "Gớm, thời buổi này sâu bọ lên làm người thì làm chó gì còn sâu bọ đâu mà giết?". Phải, chính vì cái tính hay bông đùa và bất cần đời ấy mà vợ ông đặt cho ông cái biệt danh là "Thần khẩu hại sắc phàm"...

Khi tôi hỏi Diễm Hoàng nguồng cảm hứng nào đã giúp NS Nguyễn Hiền sáng tác những nhạc phẩm bất hủ như vậy? Diễm Hoàng kể đó là do từ những sinh hoạt bên ngoài như khi ông ngồi giải khát tại quán café hoặc đi ăn sáng hay những lúc vui chơi cùng bạn bè. NS Nguyễn Hiền rất hiếm hoặc hầu như không bao giờ sáng tác nhạc tại nhà. Điều đặc biệt là, mặc dù NS Nguyễn Hiền là một nhạc sĩ nổi tiếng nhưng ông không cho phép 5 người con của mình theo nghề ca hát. Có lẽ ông quá thấu hiểu được mặt trái của con đường mà ông cho là "Sướng ca vô loài" nên không muốn các con phải đi qua chặng đường đó chăng? Tiểu sử và nhận định tác phẩm: Nhạc sĩ Nguyễn Hiền sinh năm 1927 tại Hà Nội, ông bắt đầu học nhạc từ năm 1935, là một nhạc sĩ uyên bác, ông giỏi ngoại ngữ, Anh, Pháp, ông học nhạc lý theo hàm thụ, tự học qua sách vở, làm nhạc theo hệ thống và có nghệ thuật. Ngoài khả năng sáng tác, ông thông thạo dương cần, vĩ cầm và phong cầm. Năm 18 tuổi, ông phổ nhạc cho bài thơ "Người em nhỏ" của Thiệu Giang, một người bạn của ông. Năm 1950, ông là nhạc trưởng của ban nhạc "Hotel de Paris" tại Hà Nội. Ban nhạc Saigon Band do ông lập ra nhưng bị dán đoạn năm 1978, hiện nay bác sĩ Nguyễn Gia Cổn là người nối tiếp và duy trì ban nhạc này.

Nhạc sĩ Nguyễn Hiền lập gia đình năm 1953 rồi vào miền Nam Việt Nam một năm sau đó, làm việc tại các bộ Thông tin, Chiêu hồi, Xây dựng Nông thôn, Chủ sự phòng Chương trình Đài Phát thanh Sài Gòn và Phụ tá giám đốc Đài Truyền hình Việt Nam. Năm 1978, Nhạc sĩ Nguyễn Hiền bị gán cho tội dính líu đến tổ chức phản quốc và bị bắt giam đến năm 1980. Năm 1988, nhạc sĩ Nguyễn Hiền và gia đình định cư tại Hoa Kỳ theo diện ODP, ông cùng cố nhạc sĩ Ngọc Bích và một số bạn bè lập ra ban nhạc Saigon Band ở Little Saigon, Westminster, California. Nhạc sĩ Nguyễn Hiền qua đời ngày 23 tháng 12 năm 2005 vì bệnh ung thư phổi.

Nhạc sĩ Nguyễn Hiền là một trong những nhạc sĩ tiêu biểu của làng âm nhạc miền Nam, trong sự nghiệp sáng tác ông có hơn một trăm ca khúc, tuy nhiên người ta nhớ đến ông nhiều qua những nhạc phẩm đã làm nên tên tuổi của ông như: Về Đây Anh, Anh Cho Em Mùa Xuân, Người Em Nhỏ, Mái Tóc Dạ Hương, Tìm Đâu, Ngàn Năm Mây Bay, Hoa Bướm Ngày Xưa, Tiếng Hát Học Trò, Từ Giã Thơ Ngây, Lá Thư Gởi Mẹ, Bước Chân Dĩ Vãng, Đường Tơ Thôi Lưu Luyến, v.v… Nhạc của ông hiền từ như tên của ông, những ca khúc của ông đợm nét tình tự quê hương, nói lên sự thanh bình, hiền hòa của quê hương và tình yêu tinh khiết, ngây thơ đôn hậu, không cầu kỳ, bóng bẩy nhưng làm người nghe cảm thấy day dứt. Chẳng những thế, NS Nguyễn Hiền lại có thêm một biệt tài là nói chuyện lưu loát, rất có duyên và có trí nhớ vượt thời gian.

Tôi được biết là NS Nguyễn Hiền rất thích thơ, ông tâm sự: “Tất cả các bài thơ đăng trên báo hay in thành sách, hễ đến tay tôi là tôi đều đọc hết. Tôi đọc rất kỹ những bài tôi thích. Tôi có thói quen chú ý nhiều tới những động từ và tĩnh từ trong thơ..." Điều này được thể hiện qua phần lớn các tác phẩm của NS Nguyễn Hiền được phổ nhạc từ những bài thơ như: Anh cho em mùa xuân phổ từ thơ Kim Tuấn; Lá thư gửi mẹ thơ Thái Thủy; Mái tóc dạ hương thơ Đinh Hùng-bài Một tiếng em; Người em nhỏ thơ Thiệu Giang; Tiếng hát ru tôi thơ Khi người về của Du Tử Lê, v.v…

NV Việt Hải nhận định rằng các bài hát của NS Nguyễn Hiền quyện vào hồn xuân đầy yêu thương và tình tự quê hương. Anh viết, “Tôi ngưỡng mộ ông không chỉ qua tấm lòng son sắt với quê hương đất nước hay tài năng sáng tác với các nhạc phẩm trữ tình, mà còn nhìn ông như một người chồng, người cha mẫu mực với tính tình điềm đạm, giọng nói từ tốn và kiến thức rộng rãi. Tuy theo Tây học, nhưng luôn mang nặng hồn dân tộc. Ông cởi mở với mọi người, rộng lượng với đàn em, tử tế với bạn bè và trân quý gia đình. Tôi muốn tri ân tấm gương kiểu mẫu Nguyễn Hiền, người biểu tượng cho lòng ái quốc trung kiên, đạo đức cao quý, kiến thức uyên bác và nghệ sĩ tính nhưng vẫn lưu giữ sự thủy chung tuyệt đối”. Năm 2004, trung tâm Thúy Nga thực hiện chương trình Paris By Night 74, Hoa Bướm Ngày Xưa vinh danh NS Nguyễn Hiền cùng với hai nhạc sĩ Huỳnh Anh và Song Ngọc. Trong buổi vinh danh những dòng nhạc của NS Nguyễn Hiền, ông giải thích vì duyên cớ nào ông đã gặp và cùng NS Nhật Bằng sáng tác nhạc phẩm “Về Đây Anh”? NS Nguyễn Hiền nói trước năm 1954, NS Tu Mỹ tác giả bài Tan Tác giới thiệu đến ông NS Nhật Bằng trong một buổi trình diễn văn nghệ tại nhà hát lớn Hà Nội. Lúc ấy, NS Nhật Bằng vừa từ Thanh Hóa vào Hà Nội, cũng trong thời gian này, có một cuộc động viên đi vào miền Nam làm việc dưới tên gọi là “Chuyên Viên Chưng Tập”. Tại đây, NS Nguyễn Hiền và NS Nhật Bằng đã gặp các nhạc sĩ Hùng Lân, Văn Khôi, Hoàng Giáp, Văn Phụng, Nguyễn Thiện Tơ.

Nhạc phẩm Về Đây Anh, ngay trong tám câu đầu của bản nhạc đã nói lên tình nhân loại và lòng yêu nước của tác giả Nguyễn Hiền & Nhật Bằng nhớ lại thời đất nước thanh bình.

“Người ơi ! Nước Nam của người Việt Nam Vì đâu oán tranh để lòng nát tan.

Ðây Bến Hải là nơi ngăn cách đôi tình Ðứng lên tìm chốn yên vui thanh bình Người ơi ! sống chi cuộc đời thương đau Về đây áo cơm đùm bọc lấy nhau Ðây nỗi lòng người dân tha thiết mong chờ Cớ sao người vẫn đang tâm thờ ơ…”

Khi nhắc đến tác phẩm “Anh cho em mùa xuân” NS Nguyễn Hiền kết luận, “Chuyện gì cũng có cái duyên trong cuộc đời này.” Ông nói là ông đã tin như vậy trong suốt cuộc đời mình. Vậy cái “duyên” mà nhạc sĩ Nguyễn Hiền nói đến là cái gì? nếu không phải là mối duyên cho ông “gặp” bài thơ ấy và tác giả bài thơ ấy? Nhạc sĩ Nguyễn Hiền kể: “Hôm ấy là ngày mùng 5 Tết năm 1962, tôi đến sở làm trong lúc đất trời vẫn còn hương vị Tết. Sau khi ra ngoài ăn sáng với một người bạn, lúc trở về, tôi thấy trên bàn giấy có một tập thơ gồm 40 bài của Vương Đức Lệ, trong đó có thơ của Kim Tuấn, Định Giang, Mai Trung Tĩnh. Tôi lật qua vài trang thì thấy bài thơ năm chữ "Nụ Hoa Vàng Ngày Xuân". Ðọc qua thấy hay hay và đang lúc lòng còn hưng phấn với không khí xuân tràn trề, tôi nảy ra ý định phổ nhạc bài thơ ấy. Giấy nhạc không có sẵn, tôi phải kẻ khuôn nhạc bằng tay, và chỉ độ một, hai tiếng là xong bài nhạc. Xong tôi cất bản thảo vào ngăn kéo bàn làm việc”.

Theo lời NS Nguyễn Hiền, sáng hôm sau, có anh chàng trẻ tuổi đến tìm ông và tự giới thiệu tên mình, anh cho biết anh là một trong những tác giả của tập thơ bốn mươi bài và anh cũng là tác giả của bài thơ xuân mà NS Nguyễn Hiền vừa mới phổ nhạc. “Anh chàng trẻ tuổi” ấy chính là nhà thơ Kim Tuấn. Nhạc phẩm "Anh Cho Em Mùa Xuân" được hãng nhạc Asia ký hợp đồng và nhà xuất bản Tinh Hoa Lê Mộng Bảo ấn hành lần đầu, ca sĩ Lệ Thanh trình bày qua dĩa nhựa và phàt sóng trên đài phát thanh với âm giai La trưởng, nhịp điệu Tango Habanera dặt dìu, tự nó đã mang về một mùa xuân lắng đọng của đất trời khi vừa mới sang xuân. Trong cái nắng sớm của ngày đầu xuân, cái lạnh của chiều cuối đông với chút vấn vương của “chiều đông tàn” pha lẫn chút thi vị ngọt ngào của bài thơ “Nụ hoa vàng ngày xuân” của Kim Tuấn đã làm xao xuyến lòng người nghe như cố TS Du Tử Lê ví von.

"Anh cho em mùa xuân, nụ hoa vàng mới nở, chiều đông nào nhung nhớ Đường lao xao lá đầy, chân bước mòn vĩa phố, mắt buồn vin ngọn cây… …Đất mẹ đầy cỏ lúa, đồng xanh xa mấy mùa Ngoài đê diều căng gió, thoảng câu hò đôi lứa... Trong xóm vang chuông chùa, trăng sáng soi liếp dừa Con sông dài mấy nhánh, cát trắng bờ quê xưa..."

Trong chương trình “Nhớ về nhạc sĩ Nguyễn Hiền” do sướng ngôn viên Nam Phương phỏng vấn ca sĩ Quỳnh Giao của đài truyền thanh Người Việt TV, bà nói “Âm nhạc Nguyễn Hiền là sự mời gọi trở về một không gian đã tắt, một thời gian đã lặng...” Vậy có phải nghe nhạc Nguyễn Hiền là nghe những lắng đọng, là đắm chìm trong một ký ức xa vời, là cảm giác lâng lâng gợi nỗi tiếc nhớ mênh mang tìm về những đường xưa lối cũ. Có lẽ NS Nguyễn Hiền đã dạo lên những khúc nhạc êm đềm để giữ cho những giấc mơ ngọt ngào của chúng ta không bao giờ tắt hẳn.

Theo TS Du Tử Lê, tác phẩm đầu tay của NS Nguyễn Hiền sáng tác năm 1945, ca khúc "Người Em Nhỏ" để riêng tặng người bạn đời của ông, bài hát phổ nhạc từ thơ của thi sĩ Nguyễn Thiệu Giang qua giọng hát của ca sĩ Ngọc Long được xem là “Mối tình đầu” trong âm nhạc của NS Nguyễn Hiền khi ông còn là chàng thanh niên 18 tuổi. Bài hát với giai điệu êm ái du dương nhưng chất chứa một nỗi buồn vời vợi về kỷ niệm, tạo nên niềm cảm xúc xót xa ở trong cuộc sống nổi trôi của những người viễn xứ. Chắc hẳn ai nghe câu hát trong ca khúc "Người Em Nhỏ" cũng không khỏi chạnh lòng nhớ về một người em, một kỷ niệm, một bóng hình sâu sắc và khắc khoải trong tâm tư. Lời nhạc của NS Nguyễn Hiền thật đơn giản nhưng gói gém một tình yêu đôi lứa quyện lấy tình yêu quê hương, đất nước.

“Tôi có người em nhỏ
Xanh xanh đôi hàng mi
Môi hồng vừa đương độ
Chưa biết sầu biệt ly…

…Chiều nay buồn viễn xứ
Nhớ người em gái xưa
Tôi thấy phương trời cũ
Giăng giăng một hàng mưa…”

Trong bài hát “Lá thư gửi mẹ” phổ nhạc từ bài thơ năm chữ của Thái Thủy, những lời ông nói trong lá thư gửi mẹ rất thành thực, rất êm ái, tha thiết. Đó chính là lối diễn tả từ tốn, phong thái điềm tĩnh, chế ngự những cảm xúc trong tâm tư, ở nơi ông như toát ra một vẻ trầm mặc của người đang chìm đắm trong suy tưởng. Điều này thể hiện qua bài “Lá thư gửi mẹ” dưới đây.

“Mẹ ơi thôi đừng khóc nữa Cho lòng già nặng sầu thương Con đi say tình viễn xứ Đâu có quên tình cố hương Thương ngóng về quê cũ Gót thù gieo thảm thê Bầy trai thầm rơi lệ Súng gươm hẹn mai về…”

Trong chương trình ca nhạc NS Nguyễn Hiền xuất hiện trên sân khấu Paris By Night, ông đệm đàn cho ca sĩ Lệ Thu hát bài “Mái tóc dạ hương” phổ theo thơ Đinh Hùng một nhạc phẩm khi ông gặp TS Đinh Hùng trong thời kháng chiến, có một thị trấn mở ra hậu phương, đó là Đồng Quan, Công Thần, Chợ Đại và nghe TS Đinh Hùng ngâm bài này ở đó. Khi vào Nam, NS Nguyễn Hiền gặp lại TS Đinh Hùng ở Đài Phát Thanh Quân Đội tại Sài Gòn, lúc ấy, TS Đinh Hùng phụ trách ban tao đàn. Đầu năm 1965, TS Nguyễn Hiền gặp TS Đinh Hùng cùng với NT Du Tử Lê ở tiệm phở 44, trước đài phát thanh Sài Gòn, cuối đường Phan Đình Phùng. TS Đinh Hùng đưa bài thơ “Một Tiếng Em” trong tập thơ Đường Vào Tình Sử và nhờ NS Nguyễn Hiền phổ nhạc, bài thơ ca ngợi một phụ nữ có nét đẹp sầu mộng. NS Nguyễn Hiền đồng ý và đề nghị đặt tên cho bài hát là “Mái tóc dạ hương”.

“Từ giã hoàng hôn trong mắt em.
Tôi đi tìm những phố không đèn.
Gió mùa thu sớm bao dư vị của chút ân tình hương tóc quen.

Từng bước lần theo trăng viễn khơi. Trong đêm hồn vương dáng ai cười. Tiếng cười như cõi thiên thai lại. Tiền kiếp xưa nào em hé môi? Rồi đây trên những lối đi này. Ta sẽ cùng ai tay nắm tay. Nhịp chân lưu luyến mãi cung đàn Buông lắm chìm tâm tư đắm say. Dĩ vãng nào xanh như mắt em. Chao ôi! màu suối tóc buông mềm. Nét buồn khuê các hoen sương phủ. Nhạt ánh sao ngàn bên dáng xiêm.

Thi Sĩ Du Tử Lê kể, NS Nguyễn Hiền tìm gặp ông ngày 14/06/2010 NS cho biết ông muốn phổ nhạc bài thơ "Khi Người Về" của TS Du Tử Lê nhưng đổi tên nó thành "Tiếng hát ru tôi". NS Nguyễn Hiền nhấn mạnh, ông giữ được gần như nguyên vẹn lời thơ và nếu NS Du Tử Lê đồng ý thì bản nhạc sẽ được trình bày trên đài phát thanh với nhan đề "Tiếng hát ru tôi". Nói tới nhân cách của NS Nguyễn Hiền, NS Du Tử Lê kể sau một thời gian không gặp NS Nguyễn Hiền và TS Đinh Hùng, vào một buổi trưa, NV Nguyễn Đình Toàn nhờ TS Du Tử Lê chở ông từ café La Pagode về đài phát thanh Saigòn. Ngay khi TS Du Tử Lê vừa cặp chiếc xe sát lề đường trước cửa đài phát thanh Saigòn, NS Du Tử Lê thấy NS Nguyễn Hiền từ phía phở 44 băng qua đường, ông rút từ túi sau, một khoản tiền, bọc trong một miếng giấy trắng đưa cho NS Du Tử Lê. NS Nguyễn Hiền nói: "Một trung tâm băng nhạc nó mới thu bài "Tiếng hát ru tôi". Đây là phần tác quyền của anh". NS Du Tử Lê chia sẻ, ông rất cảm khích và nhớ mãi một nhân cách cao cả, một cung cách cư xử, một tác phong ngay thẳng của NS Nguyễn Hiền.

Đó chính là cái cung cách truyền thống văn hóa của những người trí thức làm văn nghệ. Nhạc phẩm "Tìm Đâu" là sáng tác mà NS Nguyễn Hiền viết để riêng tặng ca sĩ Lệ Thu, ông kể: Năm 1961, ông là trưởng phòng văn nghệ tại Sài Gòn, một hôm ông đến vũ trường Kim Sơn nghe nhạc và gặp một người ca sĩ mới vào nghề đang đứng hát trên sân khấu, sau khi nghe cô ca sĩ hát xong, NS Nguyễn Hiền về và sáng tác bài "Tìm Đâu" gởi tặng cô ca sĩ ấy. Người ca sĩ ấy chính là ca sĩ Lệ Thu, một tiếng hát buồn như giọt lệ chiều cuối thu. Phải, “Âm nhạc khơi ngọn lửa trong tim người đàn ông và dâng lệ lên mắt người phụ nữ.” (Beethoven) và “Âm nhạc lấp đầy khoảng vô hạn giữa hai tâm hồn.” (Rabindranath Tagore)

…”Đàn ơi hòa theo tiếng gió mơ màng đi xa vời
Lời ai sao mà tha thiết êm đềm như chơi vơi…

…Tìm đâu bàn tay che mái tóc huyền rung tơ mềm Tìm đâu muôn màu hoa nắng lung linh vương chân êm Tìm lúc chiều về tiếng hát buông lơi Tìm về tiếng sáo chơi vơi Thời gian vẫn lạnh lùng trôi.”

NS Nguyễn Hiền đã sáng tác rất nhiều nhạc phẩm gắn liền hai miền Nam & Bắc, ông tâm sự khi ông mới bước chân vào miền Nam, ông sáng tác những nhạc phẩm mang tính chất lạc quan về nền văn nghệ và cuộc sống tại miền Nam. Tất cả những bài hát của các anh em nghệ sĩ hoàn toàn không có sự chỉ đạo của cấp trên, sự sáng tác là do sự đột phát của các anh em nghệ sĩ khi gặp nhau, cùng rung lên một cảm hứng, một suy nghĩ chung về một cái gọi là "Lãng mạng cách mạng.” Lúc bấy giờ, nhạc sĩ là những người trẻ mang một bầu nhiệt huyết từ Bắc vào Nam và rồi cũng như những người đang sống tại miền Nam, cùng hòa nhịp với nhau, thể hiện là nhạc phẩm "Tình Bắc Duyên Nam". NS Nguyên Hiền nói, thực sự nhạc phẩm "Tình Bắc Duyên Nam" là nhạc phẩm Khúc Hát Ân Tình của Xuân Tiên và lời của Lữ Liên nhưng NS Nguyễn Hiền cũng như các bạn của ông muốn nói đến: "Quê hương miền Bắc chỉ là kỷ niệm cũ, chính quê hương miền Nam, vĩ tuyến 17, mới gắn liền với chúng tôi từ thời kỳ thanh niên cho đến khi ra hải ngoại. Chúng tôi đã mất quê hương hai lần trong niềm nhớ quê hương ấy." vì theo như Gioachino Rossini:

“Ngôn ngữ của âm nhạc là ngôn ngữ chung của tất cả mọi thế hệ và mọi dân tộc. Ai cũng hiểu được nó, bởi nó được hiểu bằng trái tim.”

Hay nói một cách khác. (Longfellow)

“Âm nhạc là lời nói chung của nhân loại.”

NS Nguyễn Hiền là một nhạc sĩ có trước có sau, có ơn có nghĩa, nhạc phẩm "Em Là Vì Sao Sáng" là nhạc phẩm ông viết để tưởng nhớ đến nữ sinh Quách Thị Trang đã tự thiêu trong cuộc biểu tình phật giáo. Một số sáng tác của ông đã viết hoặc được chọn làm nền cho một số phim ảnh như bài " Ngàn Năm Mây Bay" mà ông đã viết cho hãng phim Thái Lai do hai tài tử Lê Quỳnh và Kiều Chinh đóng. NS Nguyên Hiền tâm sự, chỉ nghe cái tên của cuốn phim là ông đã bằng lòng ngay. Ông nói: " Tôi thích văn chương cổ, tức văn chương của pháp vì nó lãng mạng, tôi liên tưởng đến bài thơ Hồng Lạc Lâu của Tố Hiệu, có hình ảnh là cánh hạc bay đi rồi mà ngàn năm mây trắng còn bay." Chính vì cái ý tưởng ấy mà ông đã viết tựa trong bản nhạc là:

"Em đi như cánh hạc vàng
Ngàn năm mây trắng ngỡ ngàng còn trôi."

Khi được hỏi về bí quyết hạnh phúc gia đình, ông trả lời rất đáng yêu. "Đi đâu cũng phải giữ cái truyền thống gia đình, đó là bữa cơm cùng với vợ con." Ngừng một chút, ông mỉm cười hiền hậu, "Đi đâu về, tôi chỉ đưa đầu vào cái sink là bà ấy gội đầu cho tôi." Rồi thật duyên dáng và dí dỏm, NS Nguyễn Hiền tiếp, "Âu cũng là một cái duyên, tôi cưới vợ không hề quen hay biết.

mặt, mà do cha mẹ đặt để, chúng tôi đã cưới nhau hơn 50 năm mà hai con khỉ già vẫn sống chung một nhà." Như vậy, có nghĩa là W. Shakespeare nói đúng:

“Âm nhạc là lương thực tinh thần của chúng ta chỉ sau tình yêu”.

Tóm lại, NS Nguyễn Hiền là một nhạc sĩ lỗi lạc, uyên bác, tài giỏi trong thế giới thi ca với nhân cách đáng mến, tài năng đáng phục. Thật thế, “Nhiệm vụ cao quý của âm nhạc là chiếu sáng vào những cõi sâu thẳm trong trái tim con người.”(Robert Schumann) cũng như “Họa sĩ biến thơ thành tranh; nhạc sĩ biến tranh thành âm nhạc.” (Robert Schumann).

Đó là Nhạc sĩ Nguyễn Hiền mà tôi rất vinh hạnh được quen biết.




Khánh Lan

































































Free Web Template Provided by A Free Web Template.com