Muốn liên lạc với tác giả
xin bấm vào hình trên










































































































Khánh Lan





Từ thuở nhỏ Lê Minh không hề thắc mắc về cái tên của mình cho đến khi cô bước vào ngưỡng cửa trung học thì hẳn cái tên Phan Lê Minh trở thành một vấn đề và là mục tiêu cho các bạn bè cùng lớp trêu chọc. Ấy thế, chẳng phải chỉ có một mình Lê Minh có cái tên "nam giới" như vậy mà cô khám phá ra hai đứa bạn cùng trường cũng có cái tên "dễ làm cho người nghe hiểu lầm". Đó là Nguyễn Thúy Hùng và La Sơn Hải.

Lê Minh hơi bực mình, tức giận và không thể nào quên được ngày tựu trường để vào lớp 6 (Đệ thất), khi cô nhìn thấy tên mình trên danh sách của lớp 6A dành cho nam học sinh và bị tụi con trai chọc ghẹo. Trong thời gian ấy, lớp học được chia thành lớp 6A và lớp 6B, lớp 6A là cho học sinh nam và 6B dành cho học sinh nữ. Các nhân viên của trường giải thích là họ xắp xếp học sinh vào lớp học 6A hay 6B dựa theo tên của học sinh. Chính vì lý do ấy mà Nguyễn Thúy Hùng sẽ đi vào lớp 6B nữ còn Phan Lê Minh và La Sơn Hải sẽ qua lớp 6A nam là lẽ tất nhiên. Nhưng điều này chẳng làm Lê Minh khó chịu vì cô luôn được ngồi hàng đầu và được chiếu cố tận tình bởi các thầy cô và các bạn nam trong lớp. Chẳng những thế, Lê Minh lại cảm thấy thích thú với cái tên "ngược đời" của mình vì bỗng nhiên cô trở thành người “được ngưỡng mộ” (popular) nhất trong trường mà ai cũng muốn tìm đến nhìn mặt xem con bé Phan Lê Minh là ai?

Lê Minh là con gái út trong một gia đình có 4 anh trai, có lẽ vì vậy mà cô cũng rất là "tinh nghịch như con trai" (tomboyish). Thoạt nhìn, Lê Minh có vẻ giống như người lai Ấn hơn là người Việt, cô có dáng người dong dỏng cao, nước da bánh mật, đôi mắt phượng to tròn dưới hàng lông mi dài cong vút, cặp lông mày thon đậm, cái mũi dọc dừa, nụ cười tươi tắn giữa hai lún đồng tiền sâu hoắm làm tăng thêm phần duyên dáng trên khuôn mặt trái xoan xinh xắn.

Mặc dù là phận nữ nhưng Lê Minh lại chẳng có dáng điệu của một nàng thục nữ, cô ngổ ngáo như một đứa con trai, cô ghét cay đắng nếu phải mặc áo dài, đi giày kiểu, sách bóp đầm, v.v... Đã thế, Lê Minh thích cắt tóc kiểu demi garçon, mặc quần jean, đội mũ đội mũ lưỡi trai (fat cap hay snapback), v.v…

Lê Minh sống và chơi với các anh trai từ thuở nhỏ nên cô chịu ảnh hưởng cũng như bị lôi cuốn bởi những trò chơi và hay dùng ngôn ngữ bạo miệng của các anh mình. Lê Minh thích chơi đá banh, bắn súng, đánh võ, xem phim bạo động hay trinh thám (action, detective movies) và đọc truyện chưởng (kiếm hiệp).



… Vào học được hai tuần, một hôm Lê Minh đang ngồi xem đá banh trong giờ thực tập thể thao (PE) thì Nguyễn Thúy Hùng và La Sơn Hải đến tìm cô. - Này, bạn là Phan Lê Minh phải không?

- Ừ, hai bạn là ai? Mà tìm tôi làm gì?

- Có làm gì đâu, tụi tui chỉ tò mò muốn biết bạn là ai thôi. Tui là La Sơn Hải, còn bạn này là Nguyễn Thúy Hùng.

Đúng là "Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã" Lê Minh nghĩ thầm. Sơn Hải nói xong, cô nàng kéo Thúy Hùng ngồi xuống cái ghé dài cạnh Lê Minh, rồi cả ba chăm chú ngồi im xem trận đấu banh giữa hai trường trung học: Lý Thường Kiệt và Văn Hóa Quân Đội. Tuy ngồi coi đá banh nhưng thỉnh thoảng Lê Minh liếc mắt quan sát hai đứa bạn mới để nhận xét xem chúng thuộc thành phần nào? Hiền lành dễ chịu hay cần phải đề phòng.

Cái tên La Sơn Hải thật đúng như con người của cô, với đáng người cao lớn, giọng nói sang sảng, ồn ào vui tính. La Sơn Hải càng hay nói và nói nhiều bao nhiêu thì Nguyễn Thúy Hùng lại rất hiền, ít nói và nhút nhát bấy nhiêu. Thúy Hùng với làn da trắng hồng như con gái, lại hay mắc cỡ nhất là mỗi khi bị bạn bè trêu chọc là mặt anh đỏ gay như trái cà chua… Sau phần giới thiệu, ba đứa Minh, Sơn, Hùng trở thành 3 người bạn thân cho đến ngày gia đình Lê Minh vượt biên qua Mỹ định cư. Năm ấy, Lê Minh vừa đúng 14 tuổi…

… Ngay từ khi qua Mỹ, Lê Minh đã có ý định trở thành thám tử điều tra những vụ án mạng bí ẩn, cô thường theo dõi hằng ngày những tin tức về tội phạm trong xã hội, cô bị thu hút bởi những phim gián điệp như Silence Of The Lamb, Talented Mr. Ripley, The Girl On The Train, v.v... Cô say mê xem những loạt TV Show như Unsolved Mysteries, The American Most Wanted, Forensic Files, v.v... Chính vì vậy mà sau khi tốt nghiệp bằng trung học phổ thông Lê Minh thi tuyển vào University of California, ra trường với bằng cao học Criminal Justice và xin vào làm việc cho Ban Tư Pháp Tội Phạm Sát Nhân (Criminal Justice Homicide Department).

Để trở thành thám tử điều tra tội phạm sát nhân (Homicide Detective) Lê Minh phải trải qua rất nhều thời gian luyện tập, bởi cơ quan này thực hiện các công việc quan trọng trong việc thực thi pháp luật như điều tra các trường hợp tử vong do tội phạm gây ra, khám nghiệm hiện trường vụ án, phỏng vấn nhân chứng và truy lùng nghi phạm. Trước khi gia nhập lực lượng Tư Pháp Tội Phạm Sát Nhân (Criminal Justice Homicide Department) và để trở thành thám tử điều tra tội phạm sát nhân, Lê Minh phải hoàn thành khóa đào tạo của học viện cảnh sát, sau đó áp dụng những gì đã học vào khóa đào tạo thám tử điều tra tội phạm sát nhân…

… Ông bà Lê Phan bàng hoàng đến hoảng hốt khi nghe con gái báo tin là cô được nhận vào khóa đào tạo của học viện cảnh sát thuộc thành phố Los Angeles, Police LAPD Police Academy/Elysian Park. Sự cương quyết của Lê Minh khiến ông bà Lê Phan đành phải chấp nhận và tôn trọng quyết định của cô.

Sau khi Lê Minh tham dự chương trình đào tạo các sĩ quan cảnh sát và thám tử điều tra tội phạm sát nhân tại Học viện Cảnh Sát bao gồm các môn học: Thực hành và nghiên cứu về thể chất và tâm lý, thực hành điều tra sự việc, thấu hiểu luật lệ giao thông, điều khiển xe cơ giới, quy trình tuần tra, kỹ thuật lái xe khẩn cấp, luật hình sự, chiến thuật phòng thủ và súng. Tiếp theo, Lê Minh cần phải hoàn thành "chương trình đào tạo" gồm tích lũy kinh nghiệm trong công việc, thực tập và lấy kinh nghiệm thực tế tại đơn vị điều tra tội phạm sát nhân của sở cảnh sát địa phương, hợp tác với các cơ quan khác tùy thuộc vào thể loại vụ án đang điều tra.

Ngày Lê Minh tốt nghiệp khóa sĩ quan cảnh sát và thám tử điều tra tội phạm sát nhân, ông bà Lê Phan vô cùng hãnh diện khi thấy đứa con gái út của mình trở thành một sĩ quan cảnh sát đứng hiên ngang trên bục đọc bài diễn văn đại diện cho toàn khoa và tuyên thệ trung thành với tổ quốc, bảo vệ người dân. Sau buổi lễ ra trường, Lê Minh được bổ nhiệm làm việc tại thị xã Westminster thuộc quận Cam, tiểu bang California, nơi cư ngụ của nhiều người Á đông mà cô lại là người thông thạo cả ba ngôn ngữ: Việt, Anh và Tây Ban Nha. Công việc của Lê Minh là cô có thể bắt và giam giữ những cá nhân vi phạm pháp luật, luật giao thông, ứng phó với các trường hợp khẩn cấp và tuần tra các khu vực có tội phạm xảy ra.

… Sau vài năm làm việc tại sở cảnh sát và có nhiều kinh nghiệm trong lãnh vực điều tra, Lê Minh mộp đơn để được thăng chức vào vai trò thám tử điều tra tội phạm sát nhân. Lê Minh được gởi đi học thêm khóa thực thi pháp luật, ghi nhận và tiếp xúc với các tình huống khó lường. Chức vụ thám tử điều tra tội phạm sát nhân đòi hỏi người thám tử phải phản ứng nhanh, bén nhậy, thông minh, quyết đoán và hiệu quả đích thực khi điều tra một án mạng gây chết người. Sau khi đã đoạt được các kỹ năng đòi hỏi để trở thành thám tử điều tra tội phạm sát nhân, Lê Minh đoạt được chức vụ mà cô hằng mơ ước: Thám tử Lê Minh.

Sáng hôm sau, Thám tử Lê Minh đến trình diện Ban Tư Pháp Tội Phạm Sát Nhân (Criminal Justice Homicide Department) và bổ nhiệm phụ tá (partner) cho Thám tử McBride. Thám tử McBride khoảng 50 tuổi, ông đã giữ chức vụ này hơn 20 mươi năm, nổi tiếng là một thám tử suất sắc, thông minh, có khả năng quan sát, đánh giá hiện trường hiệu quả và đích thực. Thám tử McBride lại có biệt tài phân tích bằng chứng do CSI (Crime Scene Investigator) thu thập được, ông ghi nhận định khu vực, xử lý đúng nghi thức và ghi lại rõ ràng các chi tiết trong tờ báo cáo. Tuy nhiên, Thám tử McBride cũng nổi tiếng là khó tính, gàn, quyết đoán và bất cần khiến ít ai dám làm thân với ông, mặc dù họ rất kính nể tài năng của ông.

Vừa nhận được lệnh đến trình diện Thám tử McBride, Lê Minh không hề nao núng vì cô nghĩ cô có đủ bản lĩnh để đối diện với những người như Thám tử McBride. Từ sáng sớm, Lê Minh đã chuẩn bị sẵn sàng từ y phục, phong cách đến thực tập những điều cần thiết để trình diện cơ quan điều tra tội phạm sát nhân và gặp Thám tử McBride. Để không bị trễ giờ, Lê Minh đến sớm nửa tiếng, cô muốn chứng tỏ với Thám tử McBride rằng cô rất đúng giờ và nghiêm túc trong công việc. Vừa bước vào phòng đợi, Lê Minh chưa kịp nói gì thì anh nhân viên ngồi ở bàn giấy đã giơ tay chào cô và nói.

- Chào buổi sáng Thám tử Lê Minh. Thám tử McBride đang đợi cô trong phòng số 18.

- Chào buổi sáng hạ sĩ Johnson. Sao anh biết tôi là Lê Minh.

- Thưa, tôi đã được báo cáo của cấp trên về Thám tử từ tuần trước.

Lê Minh nhìn đồng hồ, còn 15 phút nữa mới đến giờ hẹn thế mà Thám tử McBride đã có mặt ở đây rồi, không biết ông ta đã đến từ bao giờ? Nghĩ vậy, Lê Minh đi thẳng vào phòng số 18. Bước vào phòng số 18, Lê Minh nhận thấy Thám tử McBride ngồi sau cái bàn bừa bộn giấy tờ, hai chân gác lên bàn, hai tay cầm tờ báo đưa lên cao, che khuất khuôn mặt của ông nên ông không hề biết là Lê Minh đang đứng trước mặt.

- Lê Minh trình diện Thám tử McBride.

Thám tử McBride ngồi nhổm dậy, đưa mắt nhìn Lê Minh một lúc rồi từ từ đứng dậy, ông đưa tay về phía cái ghế đối diện với ông.

- Thám tử Lê Minh, cô ngồi xuống ghế đi.

- Vâng, cám ơn Thám tử McBride.

- Hmm... hmm... từ này gọi tôi là McBride hay Joe.

- Này Lê Minh, cô biết gì về tôi?

Lê Minh chưa kịp trả lời, McBride đã nói tiếp.

- Hmm... hmm... những gì cô nghe nói về tôi, kể ra cũng gần đúng đấy, cô có ngại không? Nếu có, cô có thể xin đổi một người khác, chắc được đấy, cũng chưa muộn lắm đâu.

- Thưa ông, điều ấy không quan trọng đối với tôi, tôi thiết nghĩ, tôi sẽ học hỏi được nhiều kinh nghiệm hữu ích dưới sự hướng dẫn của ông, tôi hứa tôi sẽ không làm ông thất vọng. Vả lại, tôi nghĩ, không có gì bỗng nhiên hay tự nhiên từ trời rơi xuống cho ta một cách vô tư. Mà để đoạt được cái gì hay việc gì ta muốn hay ao ước, thì ta phải trả với một giá rất đắt mới có thể có được. Đó là sự nhẫn nhục, cố gắng và phải biết nắm giữ lấy cơ hội khi nó đến vì có thể nó sẽ không trở lại với ta lần thứ hai. Thưa ông.

Thám tử McBride gật gù, cười vang:

- Hahaha... được, tốt, tốt. Lý luận khá hay đấy.

Nói xong, ông chỉ tay qua một chồng hồ sơ để sẵn trên một chiếc bàn kê song song với cái bàn của ông.

- Lê Minh, đó là bàn làm việc của cô. Hừ... hừ... chưa thấy ai báo cáo gì cả nên cô có thể coi những hồ sơ tôi để sẵn trên bàn của cô. Nếu thắc mắc điều gì, cô có thể hỏi tôi, bất cứ lúc nào, cô hiểu chứ?

Nói xong, Thám tử McBride bước ra phía cửa, nhưng hình như vừa nhớ ra điều gì, ông ngoái đầu qua phía Lê Minh hỏi.

- Này, Lê Minh. Đã có ai dẫn cô đi lòng vòng, quanh cơ sở này chưa?

- Thưa ông chưa. Tôi mới đến là vào gặp ông ngay.

- Thế thì đi theo tôi.

Hai người bước ra khỏi phòng, Thám tử McBride vừa đi vừa nói.

- Hôm nay, ta không phải vội vã làm việc gì cả, đợi đến ngày mai cũng chẳng muộn gì. Cô cứ thư giãn, ngoại trừ ai báo cáo là đang có án mạng xảy ra, lúc ấy, cô sẽ đi với tôi. Thực hành bao giờ cũng học hỏi được nhiều, gặt hái được những kinh nghiệm hữu hiệu hơn là học như con mọt sách... chán lắm. Thế cô đã học được những gì trong khóa học vừa qua?

- Thưa ông, sau khóa học điều tra tội phạm sát nhân về khả năng để giải quyết vấn đề, tôi đã được học qua lý thuyết về: Tư duy phản biện (Critical thinking); Giao tiếp bằng văn bản (Written communication); Giao tiếp bằng miệng (Oral communication); Hành vi đạo đức (Ethical behavior); Sự chú ý đến chi tiết (Attention to detail); Hiểu biết sâu sắc về hành vi và tâm lý con ngườiProblem solving (Keen understanding of human behavior and psychology). Thám tử McBride mỉm cười, gật gù.

- Tốt lắm. Kể như cô đã xong phần lý thuyết, nhưng trên thực tế, khi một vụ giết người được báo cáo, đơn vị CSI và các thám tử điều tra tội phạm sát nhân được gọi đến để thu thập bằng chứng và tìm hiểu xem vụ giết người đó diễn ra như thế nào. Công việc của một thám tử điều tra tội phạm sát nhân thật nghiệt ngã, vất vả, liên quan đến việc đối phó với một số trường hợp hoàn toàn khủng khiếp và không có vụ án nào giống vụ án nào. Các thám tử điều tra tội phạm giết người phải có khả năng xử lý hiệu quả theo từng tình huống.

Nói xong, Thám tử McBride quay sang Lê Minh hỏi.

- Thế cô đã sẵn sàng đối diện với những thử thách đó chưa?

- Thưa ông, một khi tôi đã quyết định gia nhập lực lượng cảnh sát, tôi đã tự quyết với lòng mình là phải vượt qua mọi trở ngại để đi đến thành công, không chùng bước trước gian nguy, làm tròn nhiệm vụ được giao phó, trung thành với tổ quốc và bảo vệ tự do, công bằng cho toàn dân. Đó là lời thề và cũng là ước nguyện của tôi. Chính vì vậy mà tôi xin thưa với ông rằng: Lê Minh này không những đã sẵn sàng bắt tay vào việc từ hôm nay mà tôi đã sẵn sàng từ hai ba năm trước.

- Khá, khá lắm. Cô thật sự là một người có bản lĩnh. Chúc mừng cô, tôi rất hãnh diện được làm chung với cô như một người bạn đồng hành (partner). Chào mừng, chào mừng, hoan hô cô.

Nghỉ một chút ông tiếp:

- Công việc của các thám tử điều tra tội phạm sát nhân bắt đầu tại hiện trường vụ án, nơi họ làm việc cùng với các điều tra viên hiện trường vụ án, chịu trách nhiệm phân tích bằng chứng liên quan được thu thập từ CSI, chẳng hạn như lấy dấu tay để có thể xác định nghi phạm trong các vụ án giết người và thu thập thông tin về tội phạm. Các thám tử điều tra tội phạm sát nhân dành một khoảng thời gian đáng kể để phỏng vấn các nghi phạm, các nhân chứng và những cá nhân có liên quan đến nghi phạm.

- Sau đó, các thám tử điều tra tội phạm sát nhân có thể sử dụng thông tin thu thập được để trình bày các giả định hoặc khuyến nghị cho các chuyên gia pháp lý thông qua báo cáo chi tiết. Trong một số trường hợp, các thám tử điều tra tội phạm sát nhân có thể làm chứng tại các phiên tòa để mô tả các bằng chứng và lời khai đã thu thập được nhằm làm sáng tỏ thêm vụ án.

Lê Minh đang ngồi nghiên cứu đống hồ sơ trên bàn, cô ngừng đọc, trố mắt nhìn McBride hối hả bước vào phòng với dáng điệu vội vã, nét mặt nghiêm nghị, ông nói như hét.

- Lê Minh, đi với tôi ngay, nhanh lên.

Xong ông vừa đi vừa nói, giọng khẩn trương.

- Tôi vừa được cú điện thoại báo cáo về một án mạng xẩy ra ở quán rượu Majestic tọa lạc trên đường Beach, thành phố Westminster. Nạn nhân là một người đàn bà Mỹ lai Tây Ban Nha và là chủ một quán rượu, bà Gloria Gonzales. Tôi không rõ là gia đình có nói tiếng anh không? Có thể tôi cần cô trong việc lấy lời khai của gia đình nạn nhân. Vào xe đã, chúng ta sẽ bàn tiếp.

Trên đường đi đến hiện trường, Lê Minh hỏi.

- Thưa ông, ai là người đầu tiên tìm thấy nạn nhân?

- Juan Martinez, anh là nhân viên quét dọn của quán rượu Majestic, một người Tây Ban Nha cư ngụ tại Mỹ bất hợp pháp. Chính ra, Jose Lopez mới là nhân viên quét dọn tại quán rượu, nhưng những khi Jose bận không đến làm thì Juan được mướn để làm thế chỗ cho Jose. Tiếng mỹ của Juan rất giới hạn, tính tình lầm lỳ và ít nói, hình như anh ta không có thân nhân hay người quen ở sống đây.

- Vậy Juan sống ở đây với ai, thưa ông?

- Tôi không rõ, nếu tôi không lầm thì hình như anh ta sống nay đây mai đó, hầu như vô gia cư thì phải.

- Ai đã giới thiệu Juan đến làm cho bà chủ quán rượu?

- Có thể là Jose. Ý kiến hay, hy vọng Jose sẽ giúp chúng ta tìm ra manh mối hoặc ít nhất biết thêm về con người của Juan chăng?

Cuộc đổi thoại bỗng dừng lại và cả hai người đều im lặng, có lẽ họ đang theo đuổi những nghi vấn riêng trong đầu. 10 phút sau, xe dừng lại trước quán rượu Majestic đã được niêm phong bởi những sợi ribon màu vàng. Xe cảnh sát thuộc thành phố Westminster đã có mặt, xe cứu thương và xe cứu hỏa cũng được gọi đến. Lê Minh và McBride rẽ đám đông đi vào trong quán rượu.

Trên sàn nhà, người đàn bà lõa thể nam co quắp trên một vũng máu, miệng bị dán băng keo màu xám, tay và chân đều bị trói ngược ra phía sau bởi một sợi giây thừng bằng ni-lông màu đỏ thẫm, thi thể được che phủ bằng một tấm vải màu trắng, nạn nhân là bà Gloria Gonzales. Kết quả ghi nhận bà Gloria Gonzales đã bị quấy nhiễu tình dục và hiếp dâm trước khi bà chết bởi nhiều nhát dao đâm vào ngực, bụng và vết cắt rất sâu nơi cổ. Có lẽ nạn nhân đã tắt thở bởi mất quá nhiều máu.

Tại hiện trường không cho thấy sự đột nhập bất thình lình hay cửa ra vào bị phá, điều này cho biết hung thủ là người quen biết với nạn nhân. Ly tách, bàn ghế và tất cả mọi đồ vật trong quán không hề bị hư hại. Cái tủ sắt kê trong phòng làm việc của bà Gonzales còn nguyên nhưng trống rỗng bên trong. Cái bóp hiệu Louis Vuitton trong ngăn kéo bàn giấy của bà Gonzales có một ít tiền lẻ, đếm được $114.28.

Bên cạnh quán rượu Majestic là một tiệm ăn đại hàn do ông bà Choi Kim làm chủ. Ông bà Choi Kim thỉnh thoảng vẫn hay qua nói chuyện với bà Gloria Gonzales hoặc những khi bà Gloria Gonzales qua ăn trưa. Theo bà Choi Kim, bà Gloria Gonzales sanh trưởng tại Mỹ, chưa từng lập gia đình nhưng có rất nhiều tình nhân. Quán rượu Majestic rất đông khách và nổi tiếng là quán rượu tiếp đón nồng hậu, lịch sự và có nhiều chiêu đãi viên trẻ đẹp. Thường thì giờ mở cửa là từ 4 giờ chiều đến 1 giờ sáng ngoại trừ những ngày lễ lớn thì kéo dài đến 2 giờ sáng. Mỗi tối, sau khi các nhân viên đã ra về bà Gloria Gonzales là người cuối cùng rời khỏi quán rượu cùng với anh bảo vệ Martin Cruz, nhưng thỉnh thoảng bà Gonzales cũng cho anh bảo vệ về trước. Bà Choi Kim cho biết bà Gloria Gonzales là một người mẹ độc thân, bà sống một mình tại tiểu bang California và gởi đứa con trai 10 tuổi cho bố mẹ chăm nuôi ở tiểu bang Texas. Án mạng tại quán rượu Majestic không có nhân chứng ngoại trừ Juan Lopez là người duy nhất đã phát hiện ra thi thể của bà Gloria Gonzales trong quán rượu. Vì thế, sau khi mọi thủ tục được ghi nhận, các dữ kiện thiết yếu tại hiện trường đã thu nhập đầy đủ chi tiết. Juan Martinez được mời về văn phòng để phỏng vấn và lấy thêm chi tiết. Trước khi ra về, Lê Minh nhận thấy quán rượu Majestic có để hai máy thu hình ở hai góc. Một cái hướng về phía bãi đậu xe, cái còn lại hướng về phía cửa ra vào và Lê Minh có nhiệm vụ duyệt qua hai cuộn băng trong máy thu hình. Trên đường về sở, Thám tử McBride hỏi.

- Chúng ta phải tiến hành việc phỏng vấn những người bị tình nghi là có liên quan đến vụ án mạng ngay. Cô nghĩ gọi ai trước?

- Còn ai khác hơn là Juan Martinez, nhân chứng duy nhất mà chúng ta có. Rồi đến Jose Martinez, xong gia đình của bà Gloria Gonzales, tiếp theo là người đi đường, hàng xóm của cô ta, v.v... Cuối cùng có thể phải nhờ đến truyền thanh, báo chí, thậm trí dùng tiền thưởng để mua tin tức...

Về đến sở, Thám tử McBride và Lê Minh bắt đầu cuộc phỏng vấn với Juan Martinez kéo dài khoảng 4 tiếng đồng hồ. Juan Martinez là một thanh niên khỏe mạnh và lực lưỡng, không rượu chè hay nghiện hút. Juan Martinez bị tạm lưu trữ vì anh là dân đi cư bất hợp pháp từ Mexico đến. Juan Martinez ở nhờ nhà của một người bà con tại thành phố Santa Ana và làm nhiều nghề từ quét dọn vườn, chặt cây, xây tường, v.v... kiếm sống qua ngày.

Theo lời khai của Juan Martinez, anh quen Jose Lopez cách đây vài tháng khi anh đang được thuê dọn vườn cho một người hàng xóm cạnh nhà của Jose Lopez. Hôm đó đang là mùa hè, khí trời rất nóng, Jose Lopez thấy Juan Martinez làm việc cực nhọc, mồ hôi nhễ nhại thì tỏ ra thương hại tình cảnh của người đồng hương, nên Jose Martinez mời anh một lon nước ngọt. Sau vài lần nói chuyện, Jose Lopez hỏi Juan Martinez là anh có muốn đi làm không? Nếu Juan Martinez đồng ý thì Jose Lopez sẽ giới thiệu Juan Martinez với bà chủ quán rượu mà anh đang làm để xin việc cho Juan Martinez.

Cũng Theo lời khai của Juan Martinez, tối hôm thứ Sáu khoảng 8:00 giờ tối, anh nhận được điện thoại của bà Gonzales bảo anh đến quét dọn quán rượu sáng hôm sau vì Jose Lopez xin nghỉ mấy ngày để về Mexico thăm gia đình. Hôm sau, khoảng 11:00 giờ sáng Juan Martinez đến quán rượu để làm việc, như mọi khi, bà Gloria Gonzales là người ra mở cửa cho anh vào nhưng sáng nay anh bấm chuông mãi mà không thấy bà Gloria Gonzales ra mở cửa. Juan Martinez gõ cửa nhiều lần cũng không thấy bà Gloria Gonzales trả lời, tò mò, anh đưa tay xoay cái nắm cửa và ngạc nhiên khi cửa không khóa. Juan Martinez đẩy cửa, rồi anh lên tiếng gọi nhưng cũng không nghe bà Gloria Gonzales trả lời nên anh bước hẳn vào bên trong và phát hiện thi thể của nạn nhân trên sàn nhà. Juan Martinez khai, anh không biết xác của ai nằm trên nền nhà, sợ quá anh chạy ra ngoài gọi 911.

Thám tử McBride hỏi.

- Thế anh làm việc cho bà Gloria Gonzales được bao lâu rồi?

- Chỉ khoảng 4 tháng nay, thường là mỗi sáng thứ Bảy và những hôm Jose Martinez xin nghỉ làm.

- Lần cuối cùng anh gặp bà Gloria Gonzales là ngày nào?

- Thứ Bảy tuần trước.

- Anh thấy bà Gloria Gonzales thế nào?

- Bà ta rất tốt với nhân viên, tử tế và rất khuyến rũ.

- Anh có bị thu hút bởi vẻ đẹp của bà Gloria Gonzales không?

- Thú thật, một người đẹp như bà Gloria Gonzales thì ai mà chẳng thích nhìn nhưng tôi thì tôi không bao giờ dám nghĩ đến điều ấy. Tôi rất quý trọng bà Gloria Gonzales, bà ta giúp đỡ tôi rất nhiều,

- Thế tối hôm thứ Sáu, sáng thứ Bảy anh ở đâu và làm gì?

- Tối hôm ấy, tôi với mấy đứa bạn ngồi ở vỉa hè nhà thằng Luis Cervantes, tụi tôi uống bia với một ít đồ nhậu. Tôi chưa uống bia bao giờ nên bị say. Xong rồi ngủ luôn ở đó đến sáng thứ Bảy tôi đến quán rượu quét dọn thì phát hiện ra thi thể của bà Gloria Gonzales.

- Anh có đồng ý thử DNA và máy truy tầm nói dối (lie detector) không?

- Tôi sẵn sàng.

Juan Martinez vượt qua thử nghiệm của máy truy tầm nói dối và kết quả của mẫu giảo nghiệm DNA trở về không trùng hợp với mẫu giảo nghiệm DNA ghi nhận tại hiện trường và trên người của bà Gloria Gonzales nên Juan Martinez không bị giam giữ nhưng bị trục xuất về Mexico. Nhưng nhờ có tin tức của Juan Martinez cung cấp, Lê Minh liên lạc được với Jose Lopez.

Theo lời khai của bố mẹ cô Gloria Gonzales thì cô là một đứa con gái hư hỏng, có cuộc sống rất hoang đàng, nghiện hút, trốn học và bỏ nhà đi hoang từ khi cô 16 tuổi. 5 năm sau, cô Gloria Gonzales trở về nhà với một đứa bé mới có 2 tháng tuổi, đưa cho bố mẹ nuôi và tiếp tục cuộc sống ngày đây mai đó. Khi đứa con trai của cô Gloria Gonzales lên 6 tuổi, cô nói với bố mẹ cô rằng cô muốn gởi con cho ông bà nuôi để đi qua tiểu bang California làm ăn. Thậm chí, bố mẹ cô Gloria Gonzales cũng không hề biết cô là chủ của một quán rượu, ông bà cứ ngỡ là cô Gloria Gonzales đang làm việc cho một cơ quan bất động sản. Mỗi năm cô Gloria Gonzales về thăm bố mẹ và con trai vào dịp lễ Giáng Sinh nhưng tháng nào cô cũng gởi tiền về cho cha mẹ để nuôi con trai.

Bố mẹ cô Gloria Gonzales nói từ khi cô Gloria Gonzales chuyển sang California sinh sống, ông bà rất vui vì cô Gloria Gonzales có vẻ thay đổi khá nhiều và trở nên tốt hơn từ nhân cách đến trang phục, khiến ông bà không hề ngờ vực điều gì và hoàn toàn đặt niềm tin vào con gái mình một cách tuyệt đối, mà ông bà cho là mù quáng và đã đưa đến hậu quả không thể lường được.

Sáng hôm sau, Thám tử McBride và Lê Minh bắt đầu kiểm soát hai cuộn băng ghi âm an toàn (security video camera) của quán rượu Majestic. Lê Minh xem lại rất nhiều lần hai cuộn băng nhưng vẫn không có kết quả gì khác lạ. Trong cuộn băng ghi nhận cô Gloria Gonzales rời quán rượu một mình lúc 2 giờ sáng, rồi đi về phía bãi đậu xe và lái chiếc BMW convertible màu đỏ ra khỏi bãi đậu xe lúc 2 giờ 10 phút sáng. Trong hình Lê Minh không thể nhìn rõ mặt của cô Gloria Gonzales mà chỉ thấy phía sau lưng của bà.

Hôm sau, Lê Minh vào sở và duyệt lại hai cuộn băng vì cô khẳng định rằng người đàn bà trong cuộn băng không phải là cô Gloria Gonzales mà đó chính là kể sát nhân đội lốt cô Gloria Gonzales để đánh lạc hướng cảnh sát và cơ quan điều tra. Người đàn bà trong cuộn băng mặc một cái áo khoác có mũ màu đen, hai tay bỏ vào túi áo khoác, mái tóc vàng dài ngang vai, chiếc khăn quàng cổ che gần hết khuôn mặt khiến sự nhận diện hình mạo trở nên khó khăn thêm.

- Lê Minh, cô có tìm thấy gì lạ không?

Lê Minh giật mình quay lại.

- McBride, ông ngồi xuống đây, tôi muốn ông xem màn hình này. Rồi cho tôi biết là ông nghĩ gì?

- Đồ chó má.... nó chính là thủ phạm giả dạng bà Gloria Gonzales.

- Đúng... nhưng nó là ai?

- Ông có tin tức gì về chiếc xe BMW của cô Gloria Gonzales không?

- Tối qua có người báo cáo là nhìn thấy chiếc xe BMW convertible màu đỏ của cô Gloria Gonzales đậu trên một bãi cát hoang trên đường đi Las Vegas, quốc lộ 15. Cuộc điều tra về cái chết của cô Gloria Gonzales trở nên bí tắc khi kết quả DNA của Jose Lopez có kết quả âm tính và anh cũng vượt qua thử nghiệm của máy truy tầm nói dối. Sáu tháng trôi qua, Thám tử McBride và Lê Minh vẫn không nhận được một tin tức gì mới nên hồ sơ về cái chết của bà Gloria Gonzales dành gác lại. Thám tử McBride và Lê Minh quyết định nhờ cơ quan truyền thông giúp đăng trên TV, báo chí và bảng hiệu được treo lên với giải thưởng $30,000.00 cho ai có tin tức mới về hung thủ.

… Một tuần, hai tuần rồi một tháng, hai tháng trôi qua không một ai gọi điện thoại đến văn phòng. McBride và Lê Minh hoàn toàn thất vọng, cho đến một buổi sáng ngày thứ Sáu, Lê Minh và McBride vừa bước vào phòng làm việc, cả hai chưa kịp ngồi xuống ghế thì điện thoại đã reo lên. Lê Minh vội vàng chộp lấy cái điện thoại trong lúc McBride vừa đi vừa nhìn Lê Minh, cười lớn như chế nhạo.

- Gớm, mới sáng sớm mà cô đã có người gọi mời cô đi ăn trưa chắc?

Đầu giây bên kia, giọng có vẻ hơi run và ngập ngừng của một phụ nữ.

- Tôi muốn nói chuyện với Thám tử McBride hay Thám tử Lê Minh.

- Tôi, Thám tử Lê Minh.

- Thưa Thám tử Lê Minh, tôi có tin tức mới về vụ án mạng xảy ra tại quán rượu Majestic.

Lê Minh vẫy tay ra hiệu để McBride để ông cùng nghe điện thoại. Bên đầu giây bên kia, người phụ nữ nói.

- Tôi nghĩ chồng cũ của tôi có liên quan đến cái chết của bà Gloria Gonzales.

- Thưa bà, chồng cũ của bà tên gì và hiện ông ta đang ở đâu?

- Tôi không rõ vì chúng tôi đã xa nhau hơn một năm nay. Tôi hiện đang sống tại thành phố Fountain Valley. Tôi có một số tang vật mà tôi nghĩ thám tử cần.

- Vâng, cám ơn bà, chúng tôi đến gặp bà ngay bây giờ được không?

- Có lẽ để tôi đến gặp hai thám tử thì tốt hơn.

Một tiếng sau, người đàn bà đến gặp McBride và Lê Minh, bà tên là Victoria Handerson. Bà Victoria Handerson khoảng 60 tuổi, dáng người cao to với nét mặt hiền hậu, đem theo với bà là một cái túi da màu đen chứa những tang vật. Trong đó gồm một bộ quần áo màu đen, một dao nhọn, một cặp găng tay đen, một bộ tóc giả màu vàng, một khăn quàng cổ màu đỏ, một số hóa đơn mua hàng của tiệm Walmart và một chiếc lắc tay bằng vàng với hai chữ viết tắt GG rất nhỏ phía bên trong.

Theo lời khai của người phụ nữ, chồng cũ của bà là ông Michael Handerson, 55 tuổi. Bà và ông Handerson ly dị hơn một năm nay, hai đứa con gái đã lớn của ông bà đã có gia đình và ở riêng. Bà Victoria Handerson lớn hơn ông Michael Handerson 5 tuổi và đã nghỉ về hưu hơn một năm, bà định dọn về tiểu bang Washington State để sống tiện thể chăm xóc cho bố mẹ già. Trước khi ly dị, ông Michael Handerson và bà Victoria Handerson có mướn một chỗ để chứa đồ không dùng (storage) nhưng bà ít khi đến đó. Trái lại ông Michael Handerson là người thường xuyên ra vào chỗ để chứa đồ. Bà Victoria Handerson nói, đôi khi ông Michael Handerson ở đó cả ngày mà bà cũng chẳng thắc mắc vì bà nghĩ ông Michael Handerson chỉ xắp xếp lại mọi thứ cho gọn gàng. Khi bà Victoria Handerson quyết định dọn về tiểu bang Washington State, bà đến chỗ chứa đồ, dọn dẹp để trả căn phòng cho chủ và không mướn nữa. Trong lúc dọn dẹp bà Victoria Handerson đã tìm thấy những tang vật này.

- Thưa bà Victoria Handerson, xin bà cho chúng tôi biết là bố mẹ của ông Michael Handerson có còn sống và hiện đang ở tiểu bang nào không?

- Ông cụ vừa qua đời vì bịnh đau tim, còn bà cụ cũng đã lớn tuổi, hiện sống chung với con gái út ở Hawaii.

Những tang vật do bà Victoria Handerson đem đến đã giải thích rõ ràng về người đàn bà trong cuộn băng ghi hình ở quán rượu Majestic. Người đàn bà ấy chính là ông Michael Handerson đội lốt của bà Gloria Gonzales, và ông cũng chính là thủ phạm lái chiếc xe BMW của bà Gloria Gonzales và bỏ xe của bà lại ở bãi hoang trên quốc lộ 15. Vấn đề ở đây là ai đã cho ông Michael Handerson quá giang hay chở ông về lại quận Cam? Bà Handerson hay ba Webbs? Động lực gì đã khiến ông Michael Handerson giết bà Gloria Gonzales? Vì tiền hay vì tình hay vì ghen tuông? Những tấm hóa đơn trả tiền tại Walmart ghi nhận ông Michael Handerson trả tiền cho cuộn dây thừng bằng ni-lông và cuộn băng keo. Máy quay phim an ninh tại tiệm Walmart cũng ghi nhận rằng ông Handerson đã đến tiệm Walmart mua các vật dụng trên hai ngày trước khi án mạng xảy ra tại quán rượu Majestic.

Kết quả của mẫu giảo nghiệm DNA của những tang vật trở về từ trung tâm khám nghiệm trùng hợp 99.9% với kết quả dương tính. Trát tòa được ban hành và lệnh truy nã ông Michael Handerson bắt đầu. Thám tử McBride liên lạc với cơ quan điều tra tội phạm sát nhân ở Hawaii và nhờ sự giúp đỡ của Thám tử Takahashi. Thế nhưng ba tháng trôi qua, thám tử Takahashi vẫn không có tin tức về ông Handerson, ông cho biết là ông đã phỏng vấn mọi người trong gia đình mà không có kết quả khả quan.

Thám tử McBride và Lê Minh quyết định nhờ chương trình American Most Wanted và truyền thông, báo chí đăng tải hình của ông Michael Handerson. Chỉ trong vòng hai tuần sau đã có rất nhiều người gọi lại cho tin tức về nơi trú ngụ của ông Handerson. Nhưng chỉ một người đàn bà ở vùng quê hẻo lánh của tiểu bang Kansas là đúng nhất. Người đàn bà này tên là Doris Webbs, hiện là tình nhân của ông Michael Handerson. Bà Doris Webbs nói rằng ông Michael Handerson hiện đang sống trong một trung tâm phục hồi ở tiểu bang Kansas, The University of Kansas Health System Acute Inpatient Rehabilitation. Bà Doris Webbs nói, ông Michael Handerson đang được điều trị tại nhà thương với bịnh ung thư phổi, giai đoạn cuối. Hai hôm trước, ông Michael Handerson đã thú tội với bà và xin bà tha lỗi cho ông vì ông đã lừa dối bà. Ông Handerson nói khi ông chết, ông nhờ bà Doris Webbs điện thoại cho bà Victoria Handerson và nhờ bà ấy vào kho chứa đồ đặc không dùng đến, lấy một chiếc lắc vàng rồi tìm cách trả lại cho gia đình của cô Gloria Gonzales hiện đang sống ở tiểu bang Texas.

Thám tử McBride và Lê Minh vô cùng xửng xốt khi nghe bà Doris Webbs nhắc đến chiếc lắc vàng, vì chiếc lắc vàng này chưa hề được công bố ra ngoài và chỉ có 4 người biết về chiếc lắc vàng này là hung thủ, bà Handerson, McBride và Lê Minh. Không còn nghi ngờ gì nữa, ông Michael Handerson chính là hung thủ giết chết bà Gloria Gonzales.

Được tin từ bà Doris Webbs, Thám tử McBride và Lê Minh lấy vé máy bay sáng hôm sau đến Kansas nhưng đã quá muộn và chỉ kịp vuốt mắt ông Micheal Handerson lần cuối trước khi ông từ giã cõi đời... Ông Michael Handerson qua đời đã đem theo với ông nhiều nghi vấn và bí ẩn không giải quyết được (Unsold mystery) và nỗi oan ức của bà Gloria Gonzales không được bạch hóa… (California, January 2021).




Khánh Lan

































































Free Web Template Provided by A Free Web Template.com