<BGSOUND src="Nhac Bai.mp3"> Le Dinh

















































































































Trong khoảnh khắc này










Nhìn chuyến xe lửa xình-xịch lăn bánh trên đường sắt, uốn lượn chạy xuyên qua các con đường hầm âm u, bao trùm bởi bóng tối, thân dài thon thả, kết nối nhiều toa ráp lại. Hình ảnh chuyến tàu đêm một mình đơn độc vượt không gian, và chạy theo thời gian này làm tôi liên tưởng đến hành trình làm người.

Mỗi toa xe lửa chứa đựng những hàng hóa khác nhau. Có toa chở người với bao tiếng cười nói nhôn nhao. Có toa chở than củi chất đầy bụi bặm mịt mù. Khi xe lửa đến một sân ga nào đó thì hàng hóa của toa đó lần lượt được bốc dỡ xuống. Người ta sẽ đi xuống ở sân ga hành khách có nhiều cây xanh, hoa cỏ tốt tươi mà không thể đi xuống ở một kho chứa hàng.

Tôi mạo muội ví chuyến xe lửa như một chuyến xe đời người. Mỗi một toa là một chặng đường đời khác nhau. Tuổi ấu thơ là một toa hồn nhiên, không vướng bụi trần. Chặng đời nên thơ của tuổi xuân xanh là toa ươm nhiều mộng mơ vàng son. Chặng đường ở cuối đời là toa tịnh tâm, nhàn hạ. Ở nhà ga ngừng nghỉ này, con người sẽ không còn thích bon chen, hiềm khích. Họ cố tìm bình an trong thú tiêu khiển an nhàn.

Chúng ta đang vào giữa tháng năm. Mùa hè nóng cháy sẽ tiếp nối mùa xuân. Tia nắng chói chang sẽ làm bung nở ngàn cánh hoa muôn sắc.

Ngàn tia nắng nồng nàn, sưởi ấm con tim son trẻ bằng những giấc mơ tuyệt diệu cho tương lai. Là con người, ai cũng phải bước lên chuyến xe đời, lăn bánh theo dòng thời gian. Con đường lượn khúc ngoằn ngoèo chất đầy gai góc, là những hầm tối xuyên núi. Hay phẳng lặng êm đềm khi chạy dọc theo bờ biển mát lạnh, xanh mơ. Từ đó đôi chân của ta sẽ dạn dày hơn để bước xuống sân đời bằng những bước chân cứng cáp hơn khi dẫm lên sỏi cứng đá mềm. Tất cả niềm vui hay nỗi buồn đều tùy thuộc vào số mệnh của từng vì sao khi ta vừa mở mắt chào đời. Cuộc đời sẽ long lanh chiếu sáng hay nhạt nhòa bạc phận.

Sau chuỗi ngày bôn ba vạn nẻo, vào thời điểm chín mùi của một khoảnh khắc nào đó, vòng bánh lăn cũng sẽ mệt nhoài và dừng hẳn lại. Ngồi bên lề cuộc đời với tâm tư lắng đọng, ta thẫn thờ nhìn bang quớ. Ta tư lự đếm những thăng trầm đang cạn hẹp ngổn ngang, hòa lẫn niềm vui cùng hy vọng đang trùng lấp theo dòng đời cuộn chảy.

Là con người, ai cũng mong đợi được đi trên chuyến xe bình an, không hụt hẫng chơi vơi. Nếu may mắn, chúng ta hạnh phúc biết dường nào. Còn nếu không may, ta phải đi trên chuyến xe gập ghình nhiều hố sâu. Nếu có lỡ vấp ngã, chúng ta không nên buồn nãn mà phải đứng dậy, vươn lên. Tôi mạo muội ví một chặng đường đời như một toa nhỏ trong nhiều toa của một chuyến xe. Khi xe lửa vừa rời sân ga cho dù nơi đó có buồn tênh thảm sầu ra sao, thì những toa khác vẫn phải tiếp tục lăn quay theo dòng chảy của hành trình cho đến sân ga kế tiếp. Và… cuối cùng. Toa nhỏ này không thể tách rời ra khỏi tuyến đường đang bôn ba vượt qua bao đồi núi chập chùng.

Từ lúc ta đón nhận hơi thở đầu đời, ta có bổn phận phải duy trì hơi thở mà tạo hóa ban tặng cho mình, với bổn phận, phải có duy trì hơi thở này cho đến ngày ta từ giã trần gian. Đời người đăng đẳng dài như chuyến xe lửa âm thầm vượt bóng đêm với bao thăng trầm gai góc trong trường đời. Tôi mạo muội ví, cuộc đời lặn hụp giống như sân chơi hỷ nộ ái lạc, như trường giang dậy sóng mà ta phải chèo chống do chính bản thân mình.

Sau bao ngày lăn xoáy ngọt ngào hay cay đắng, ta sẽ tìm được sân ga thích hợp để dừng chân. Nơi đây, hạnh phúc cuối đời chắc hẳn sẽ long lanh ngời sáng trong khoảnh khắc này.

Thuyền con yên đậu ở đầu sông
Ngày ngày xuôi ngược nước lớn, ròng
Bão đời đưa đẩy thuyền xa bến
Lặng lẽ xa luôn bến cuối sông

Thuyền con yêu mãi một dòng sông
Đi đâu quanh quẩn cũng quay vòng
Dòng đời gẫy khúc không cho đậu
Đành bỏ bờ xưa, khóc tím lòng



. Bài viết sau chuyến vượt sóng biển Đông, sống sót trong cơn sinh tử.

































































Free Web Template Provided by A Free Web Template.com