<BGSOUND src="Nhac Tet.mp3"> Le Dinh























































Tháng giêng khép lại cho tháng hai bước vào. Thời gian đúng thật là như tên bay, mắt ta còn say mơ chưa tỉnh mộng khi cánh cửa năm mới ung dung vén mở.

Tháng đầu tiên của năm mới toanh này đã đi xong, hoàn tất một chặng đường trong mười hai tháng tạo thành một năm dài rồi. Nhanh quá! Tôi cứ ngỡ đó là một đêm say ngủ với bao giấc mơ cũng đã chập chờn hiện ra và tan biến như đám mây phù vân trên trời. Chặng đường đầu tiên mở màn một hành trình còn đang tiếp diễn mười một tháng nữa.

Tháng giêng khép cửa lòng
Ba mươi mốt ngày… xong
Có bao điều trăn trở
Thao thức chuyện không mong?

Đếm trên đầu ngón tay
Ước gì giấc mơ dài
Ngập tràn hoa muôn sắc
Cho ta mãi mê say

Giòng thời gian không cho phép chúng ta dừng chân tại một chỗ để được ngắm hoa như trong giấc mơ ta vừa mộng mị. Theo tôi, bất cứ gì hiện hữu trên thế gian này đều có một chu trình, một sự sắp đặt sẵn của thượng đế, của các đấng thiêng liêng vô hình ngự trị.

Ngay cả loài hoa mong manh, dễ vỡ nhất cũng còn bị hứng chịu bao điêu đứng từ mọi phía, từ mọi sức ép vô hình và vô tình. Con người có khác gì những cánh hoa tội nghiệp khi đứng trước cơn bão giông của cuộc đời kia đâu:

- Hoa bắt đầu là búp nụ bé tí ti như hạt cát, còn nhút nhát trước cơn gió tê buốt “bất cần đời” của mùa đông. Hoa luôn sống trong bao điều run sợ của những áp lực luôn vây quấn quanh mình.

- Con người chúng ta cũng hình thành từ búp non hài nhi, rồi khôn lớn và bung nở, tỏa hương sắc thơm ngát của biết bao đóa hoa tuyệt mỹ. Hoa trí tuệ, hoa thông minh còn khắc phục, còn làm đất trời phảỉ siêu lòng ngẩn ngơ.

- Bản năng trường thọ, trường tồn vĩnh cửu của đóa hoa và của cả con người, cuối cùng rồi cũng đều nắm tay nhau đi chung một con đường có tên gọi là “Số Mệnh. Nghĩa là cả hai đều phải buông xuôi theo giòng thời gian. Thân phận héo úa tàn tạ dung nhan được kết thúc bởi một dấu chấm hết hư ảo. Dấu chấm này do bàn tay bề trên định ngày thả xuống cho một vì sao đã rạng ngời hé mắt. Sau chuỗi thăng trầm bôn ba thì dấu chấm không muốn ai đó phải sống trong khổ hạnh nữa nên từ tâm đón nhận những tấm thân tội nghiệp này trở về với cát bụi vô ưu - ở cuối con đường đời.

- Thời tiết đã xếp đặt rất khe khắt một chu trình nhất định cho sự hiện diện của từng loại hoa. Không phải hoa nào muốn yểu điệu khoe dáng theo ý muốn của mình là được đâu.

- Bốn mùa đong đưa, thay nhau dàn trải cái tuần tự đó như một qui luật tự nhiên của đất trời. Hoa và người đành cúi đầu chấp nhận mà không dám “cá cuộc” hay bướng bỉnh, ngoan cố chống lại.

- Mưa và nắng, gió và bão giông cũng ảnh hưởng rất nhiều vào sự sống còn của hoa. Mưa dầm thấm đất cho gốc rễ co lạnh, cành nhánh sụt sùi thấm ướt giọt mưa tuôn thì nụ hoa cũng không làm sao dám hé mắt nhìn sợi nước luôn quấn chặt không gian.

- Nắng gay gắt cứ hậm hực phun tỏa hơi nóng hoài thì thân cây sẽ khô cằn trơ trụi. Cành nhánh mà âu sầu quắt queo thì nụ búp non làm sao có điểm tựa để bung nở và nhất là, không có nguồn cung cấp chất nhựa để nuôi dưỡng thì hoa cũng lâm vào thảm trạng héo úa mà thôi.

Tôi vừa mạo muội dàn trải vài ý nghĩ thô thiển của mình khi tôi vừa nhìn hình ảnh của vài nàng hoa - chỉ khoe sắc khi xuân về ,à không là những tháng khác. Đó là nàng Hoa Mai.



Mùa đông vẫn còn vây chặt không gian trong khu nhà của tôi. Hôm qua, cơn mưa phùn lất phất bay bay suốt cả ngày. Vạn vật trong mắt tôi u buồn cho đến nỗi cứ thẩn thơ đi lang thang kiếm tìm cho mình một giọt nắng ngẩn ngơ nào đó - chợt rơi rụng bất ngờ chăng. Màu xám tro cứ ỏng a ra oai, ngăn chận giọt nắng ngọc ngà đó và lại càng thờ ơ, dửng dưng “phớt tình ăng lê” pha màu vắng lặng buồn tênh khắp cả góc phố.



























Free Web Template Provided by A Free Web Template.com