<BGSOUND src="Nhac Dieu Buon Phuong Nam.mp3"> Le Dinh


























































Đời sống thành phố luôn ồn ào náo nhiệt. Tiếng xe, còi hú kêu vang từ nửa đêm về sáng khi nhà cửa còn im ỉm đóng kín then cài. Nhà tôi ở góc ngã tư Trần Quốc Toản và Nguyễn Văn Thoại. Đối diện là trường đua Phú Thọ với một diện tích lớn rộng được bao quanh bởi bốn con đường nhựa mà tôi chỉ còn nhớ ba cái tên quen thuộc mà thôi. Đó là Trần Quốc Toản, Nguyễn Văn Thoại, Lê Đại Hành và một đường nữa tôi rất ít có dịp đi ngang qua nên quên bẵng tên đường..(có thể là Phú Thọ..?)

· Chiếm một góc nhỏ của khoảng đất trống nhiều mẫu này là bồn xăng Shell to lớn với hai cánh cổng kéo ngược, kéo xuôi để xe tải nhiều bánh tròn có gắn cái bồn chứa xăng dài ngoắc ngoải chạy tới chạy lui, chạy ra chạy vô để lấy xăng chở đi nơi khác hay bơm thêm vào bồn.

· Bên ngoài tấm vách tường, cạnh bên bồn xăng Shell nằm trên lề đường Tần Quốc Toản là trạm xe bus có cái mái che nắng, đụt mưa. Xe lam cũng thường ngừng để rước khách đi ra Xa Cảng miền tây.

· Chiều ngược lại trên đường Trần Quốc Toản dẫn người hướng ra thành phố Sài Gòn và các vùng phụ cận khác bao quanh trung tâm mua bán tấp nập nhất của hòn ngọc Viễn Đông.

· Ở góc ngã tư Nguyễn Văn Thoại là trạm ngừng nhanh cho khách đón xe về miệt Tây Ninh, Trung Chánh, Hốc Môn, Bà Điểm…

· Chiều ngược lại trên đường Nguyễn Văn Thoại đưa người đi vào Chợ Bình Tây, Chợ Lớn. Đây là ngôi chợ sầm uất bán đầy đủ các mặt hàng cần dùng cho nhu cầyu đời sống con người nên chợ lúc nào cũng rất đông đúc. Vị trí chợ tiện lợi cho người dân từ miền đông vào bổ hàng sỉ. Và cũng dành cho người dân ở miệt vườn sông nước lên mua sắm từ các cửa hàng bán giá sỉ để về bán lẻ ở những chợ nhỏ thuộc các tỉnh lỵ, quận, huyện…xa xôi chạy dài tới mũi Cà Mau.

· Tôi hé mắt chào đời ở thành phố Sài Gòn nên đôi tai bé con quen dần với tiếng động lao xao từ khi mặt trời còn ngáy ngủ. Tiếng xe ba gác máy, xe lam, xe bus ì xèo… Ôi thôi không có loại xe nào mà tôi không thấy chạy ngang qua mặt tiền đường nhộn nhịp này. Tôi muốn nhắc nhớ cái khung cảnh tấp nập, tật bật của dòng chảy xã hội trước năm một ngàn chín trăm bảy mươi lăm cho đỡ nhớ Sài Gòn, là cái nôi tôi chào đời.

Hình như không gian chỉ im bặt khi đường vắng bóng người và xe vào giữa khuya bước sáng ngày mới. Nghĩa là, thành phố Sài Gòn an giấc điệp chỉ ngắn ngủi trong vòng hai hay ba tiếng đồng hồ nửa đêm về sáng mà thôi. Sau đó thì gánh hàng rong lại ơi ới rao hàng. Các quán xá lại chuẩn bị bật sáng choang ánh đèn neon, mở cửa mua bán cho các bác tài xế phải bươn chải thật sớm tùy theo từng công việc mưu sinh.



Ngày còn ở Sài Gòn yêu dấu, tôi thường về quê Ngoại yên bình với cánh đồng ruộng xanh bát ngát trải thảm lúa chạy dài ngút ngàn đến chân mây. Không khí trong lành của miền quê thanh tịnh quá là hiền hòa và êm ả làm sao ấy! Bức tranh miệt vườn với hoa thơm cỏ lạ, rau cải xanh tươi vẫn in khắc trong tiềm thức nhỏ xíu của tôi cho dù đã mấy mươi năm đại dương ngăn cách hai bến trời sau lần tôi tìm đường vượt biển sinh tử, lội bơi cùng ngàn lượn sóng biển Đông.

Quê Ngoại của tôi là góc trời nhung nhớ, là chuỗi kỷ niệm êm đềm vẫn còn in đậm sâu tuổi ấu thơ mà tôi thường tìm về vào những ngày nghỉ hè. Hình ảnh bình yên với bao nhân dáng dịu dàng của các cô thôn nữ thoăn thoắt mái chèo với hai bàn tay nhịp nhàng đẩy đưa ghe xuồng theo chiều con nước gợn sóng hừng đông để ra ngôi chợ đầu làng. Dòng sông lặng lờ trôi với từng cụm lục bình xanh tuơi lững lờ bên hông ghe cây, xuồng chèo ba lá quá là đẹp xinh! Bức tranh mộc mạc luôn lắng đọng trong ký ức nhỏ nhoi của tôi mãi cho đến bây giờ.

Đêm khuya vạn vật ngủ yên nên nước màu phèn chàm lục phù sa trong con lạch, trong mạch sông nho nhỏ cũng duỗi mình nằm im ru. Chính cái im lặng cạn đáy giả vờ của con nước màu mỡ rủ rê cá tôm thức dậy kiếm ăn. Cá, tôm ngây thơ không biết những cái bẫy đã được người dân trong xóm làng loanh quanh vòm trời ấy đã đặt lợp, thả lưới từ chiều hôm qua rồi. Cá, tôm, cua cứ thản nhiên bơi tìm mồi ngon thơm phưng phức. Thế là các bạn "yêu nước" cùng thong thả chui vào cái rọ, tha hồ mà rên la oai oái, ra sức vùng vẫy cái đuôi hầu tìm ngõ ngách thoát thân. Muộn rồi nàng cá, anh tôm, anh chị cua ơi!

Nàng Nguyệt Nga lung linh yểu điệu trên màn trời đen tuyền cũng buồn ngủ khép mi, sửa soạn theo mây lang thang lui khuất mất dạng sau lưng đồi vì mặt trời mấp mé ở đường cong trái đất như réo rắt nhắc nhở nàng Trăng mau rời gót ngọc.

Một ngày mới bắt đầu trong dòng chảy đời sống luôn lao xao tiếng cười nói cùng tiếng chim hót ca trên cành khi mà vạn vật bắt đầu xum xoe rong chơi cùng sợi nắng vàng mật ong ngọt lịm. Một tờ lịch cũng vừa nghẹn ngào rơi trong âm thầm. Bước chân thời gian lặng lẽ nhích thêm hai mươi bốn giờ để vô tình thu ngắn tuổi thọ thế nhân, trừ bớt con số một trong ba trăm sáu mươi lăm ngày của một năm và của một tháng.

Tôi vừa mơ màng ghi lại những khoảnh khắc của từng cột mốc thời gian khi một đêm cạn đáy im buồn, chạnh lòng cô đơn trong khung cảnh đêm đen trừ tịch để chuyển tiếp ngày này sang ngày khác như luật bất biến của đất trời.
























Free Web Template Provided by A Free Web Template.com