ĐỒNG SÂU







Khi nhắc nhớ đến miền Tây Lục Tỉnh, hình ảnh hiền hòa luôn hiện ra trong tâm trí. Đây là bức tranh linh động chi chít sông ngòi, và không thể thiếu vắng thảm nhung xanh mượt mà của những cánh đồng ruộng lúa. Tôi vu vơ tự hỏi:

Nếu không có những dòng sông lững lờ trôi, xuyên suốt từ miền này qua miền khác thì người dân quê chất phát, làm sao có nước ngọt dẫn vào thửa ruộng mênh mông.

Sông thường có bề rộng to lớn. Vàm Cỏ Đông và Vàm Cỏ Tây như hai nhánh xương sườn tạo nên thúng gạo dẻo thơm. Dân làng tập trung về vùng trời êm ả gió đồng cỏ nội. Lọn gió chiều hoàng hôn hòa quyện với cây quạt trời từ dòng sông nước ngọt màu phù sa, luôn phe phẩy hương mạ non.

Phần đất sình lầy mềm nhũng tiếp giáp với hai bờ con sông là những chỗ trũng, lòng chảo, lỗ hõm. Rãnh khuyết này tròm trèm đeo bám vào mấy cái gốc dừa an phận có tuổi thọ già nua, rất rắn chắc. Ngọn rễ xum xuê mọc lan, đan kết vào nhau thành chùm to bảng, nằm lắt lẻo phô dáng, thích ngâm mình trong khoảnh đất sền sệt. Thường cái hốc lõm này ít có ánh nắng vàng hây len vào. Cá tôm, cua còng rủ nhau chui vào nương thân, xin được tạm trú. Nhờ cái gốc mục rửa, sanh ra rong rêu đeo bám, lại là thức ăn ngon ngọt. Cá tôm vừa có chỗ trú ẩn qua đêm, quá là sung sướng mà còn đầy ắp bao nhiêu là sâm nhung. Cả nhóm tha hồ rút rỉa rong rêu từ rễ mục. Từ từ gậm nhắm, ăn lan qua tất cả các loại cây chùm gởi, bao quanh gốc dừa, gốc chuối.































































Free Web Template Provided by A Free Web Template.com