MẸ







Chúng ta ai cũng có một người mẹ. Mẹ cho ta hơi thở đầu đời, cho ta hé mắt chào thế gian, nuôi ta khôn lớn từng ngày trôi qua. Thuở ấu thơ là năm tháng hồn nhiên giong ruổi. Mỗi khi nghe cái bụng mình kêu rột rẹt, thì ta đòi mẹ cho ăn, lớn lên thì biết tự động, lật đật đi lục cơm nguội. Mẹ lúc nào cũng cặm cụi lo sẵn mâm cơm gia đình vào mỗi buổi chiều tà, cho dù mệt nhoài, ban ngày bận bịu với công việc mưu sinh.

Thời son trẻ ta chỉ biết cầm bút, mân mê sách vở. Tôi mãi nhớ, khi thi đậu vào trường Trung Học, ba tháng nghỉ hè, tôi đều xin mẹ cho đi học thêm trường ngoài, trao dồi thêm sinh ngữ hoặc Toán Lý Hoá. Năm ấy, ba tôi chỉ là công chức với đồng lương cố định. Chi phí chợ búa, vun vén áo quần cho đàn con được tươm tất, và còn biết bao thứ vặt vãnh khác trong nhà cần chi tiêu. Nhưng mẹ tôi vẫn gật đầu, đồng ý cho tôi tiền đóng học phí. Cũng may, ngôi trường tôi vừa trúng tuyển vào là trường công lập. Mẹ không cần phải nhọc tâm lo đóng tiền hàng tháng.































































Free Web Template Provided by A Free Web Template.com