<BGSOUND src="Nhac Tho.mp3"> Le Dinh























































































































Thời gian là gì, là chi…mà mắt trần không bao giờ thấy được vóc dáng, hình dạng ra sao. Bàn tay cứ quơ tới quơ lui vẫn không thể nào sờ chạm với hy vọng, để nhận biết cảm xúc vui buồn thế nào. Vậy mà, chúng ta nghe nhiều câu nói để đời lan truyền trong dân gian, dạy chúng sanh cách sống rất ‎‎là ý nghĩa.

Thời gian chính là một phương thuốc

Tôi tò mò, vu vơ đi tìm những điều hay, nét đẹp của thời gian. Những góc cạnh sâu sắc tuyệt vời là đâu, mà lời nói giá trị này còn tồn tại mãi như bao điều răn dạy hữu ích.

Liều thuốc

Trường đời của bất cứ ai đều bắt đầu trải dài một hành trình xa vời vợi. Bàn chân người bằng xương bằng thịt, chứ không phải là sắt thép. Chắc chắn, hai bàn chân cũng có lúc trầy sướt, nhức nhối khi bôn ba mưu sinh. Một khoảnh khắc vô tình nào đó, da thịt mềm mại lỡ dẫm lên chông gai trên các nẻo đường ngang dọc. Những vướng ngại này sẽ lớn dần và phóng vút, chạy theo đôi hia bảy dặm của thời gian. Không ai là cô bé hay cậu nhóc tì hoài. Dĩ nhiên, mỗi cá nhân đều có một bộ óc tìm tòi, phát triển theo năm tháng. Khi trí thông minh chín mùi, tự động siêng năng học hỏi điều hay lẽ phải để được thăng hoa trên bước đường tương lai.

Người thành công thì sung sướng đi trên thảm nhung êm đềm. Nhưng biết bao người âu sầu khổ luỵ, âm thầm vấp ngã và vướng đau thương. Nỗi lòng biết tỏ cùng ai, đành than khóc theo chuỗi thăng trầm trong hiu quạnh. Những trái tim kiên cường, vững chắc trong niềm tin thì có thể chống chỏi và tự mình đứng lên đi tiếp con đường trước mặt. Nhưng cũng có nhiều người không may mắn, xui xẻo bị nghiêng ngả trước những cơn bão táp của phong ba dòng đời.

Nỗi buồn đơn côi ẩn kín trong trái tim héo úa. Thời gian luôn nhân ái, dang đôi bàn tay mầu nhiệm của mình để tưới liều thuốc thần tiên, chữa lành vết thương rạn nứt.

Dấu chấm hết

Chắc hẳn trong chúng ta, ai cũng đã từng nhìn người thân ruột thịt cùng dòng máu, hay thân quen, hoặc bà con xa gần, vướng mắc những căn bịnh nan y nghiệt ngã. Đã không ít người cố gắng kiên trì uống thuốc đều đặn, hầu vượt thoát qua cửa tử. Trong lòng họ luôn tươm tràn lạc quan, hy vọng phép mầu nhiệm sẽ vá lành vết thương, hàn gắn mọi cơn đau chạy dài trong thân thể cạn cùng sức lực.

Những bữa cơm đơn giản trong ngày tháng này chỉ là những miếng ăn lấy có, mong tạo thêm chất nhựa hồi sinh. Nhưng than ôi, chất nhựa này không kỳ diệu như ta mơ tưởng, hình như chỉ là chiếc que diêm thoi thóp mà thôi. Ánh lửa leo lét cứ hù doạ tắt lịm, thỉnh thoảng lập lòe tỏa giọt sáng nhòe phai, vẽ vời đôi ba sợi vàng nhạt ngày nào thì mừng ngày ấy.

Chiếc que diêm cũng chỉ là lát gỗ thông mong manh. Sức chịu đựng cơn nóng bỏng của ngọn lửa cũng giới hạn. Nghĩa là, chỉ vỏn vẹn cháy hết chiều dài eo hẹp của mình. Cuối cùng, lọn khói mù mờ cũng đành an phận lụi tàn, trở thành vệt than tro xám mà thôi. Tấm thân gầy gò bệnh tật cũng không tránh khỏi giờ phút buồn tênh này bao giờ.

· Vào giây phút mà hai lá phổi thoi thóp, rơi rắc từng nhịp yếu ớt này, thời gian không còn là liều thuốc bổ dưỡng nữa.

· Thời gian lặng lẽ xoay ngược dòng nhân ái vào khoảnh khắc không hẹn trước, để rồi lạnh lùng nhỏ dấu chấm hết xuống một hơi thở, thẳng tay cắt đứt và xóa tan một kiếp nhân sinh.


































































Free Web Template Provided by A Free Web Template.com