<BGSOUND src="Nhac Con Thuong Rau Dang Moc Sau He.mp3"> Le Dinh































































































Trăng rằm tháng tám của mấy mươi năm trước, thành phố Sàigòn tưng bừng rộn ràng với tiếng chí chóe gọi tên nhau ơi ới. Thuở ấy, trong xóm nhà của tôi, tất cả nhóc con đều ăn cơm sớm, rồi chạy ra sân đứng chờ sẵn.

Chúng tôi chờ gì vậy kìa?

À thì ra, những ngọn đèn cầy đã nằm chực chờ sẵn bên trong những khung tre được lắp ráp theo nhiều hình dạng vật thể khác nhau, được bao bọc cẩn thận bởi lớp giấy kiếng trong suốt mà ta gọi là lồng đèn.

Năm tháng của đoạn đời ấu thơ quá là hồn nhiên. Không đứa nào biết lo toan và nhất là, bé con hay cậu nhóc tì nào cũng chưa hiểu đường đời là vạn ngày sầu nên mỗi năm Tết Trung Thu đến, tiếng cười vang dội một góc trời. Không những trong lòng con trẻ mừng vui mà ngay cả trên khắp các nẻo đường, lồng đèn được bày bán rợp trời, chói lòa trong các cửa hàng bán bánh trung thu ở ngã sáu Chợ Lớn.

Từ khi thi đậu vào Gia Long, tuổi thơ khép lại từ lúc nào mà tôi cũng không để ý. Bước vào cổng trường trung học, các môn mới lạ đã dành chiếm hết thời gian và hình như tôi đã bỏ trôi cái tết trung thu từ lúc ấy. Nếu có chăng chỉ là khoảnh khắc chạy long rong vào con đường Nguyễn Tri Phương kéo dài, chen lấn trong giòng xe chật cứng mà hai bên lề đường là những gian hàng trắng vỡ trời, lòa mắt với giàn đèn neon rực sáng để mua bánh trung thu.

Tết trung thu đi qua đời ta như những mùa thu thay lá. Trong lòng ta không còn rộn ràng như xưa nhưng vầng trăng của năm tháng dại khờ ấy cũng vẫn mãi là nàng Nguyệt Nga muôn thuở. Khi nhìn lên bầu trời đen tuyền để chiêm ngưỡng vòng tròn mũm mĩm đang tươi cười cùng lũ nhóc bé tí dạo nào, ta chợt giật mình vì trẻ thơ lăng xăng cầm lồng đèn của năm xa xửa, bây giờ không còn nhí nhảnh lanh chanh.



































































Free Web Template Provided by A Free Web Template.com