<BGSOUND src="Nhac Tho.mp3"> Le Dinh






















































































































Gió thu quất mạnh vào con phố nhiều lằn roi rít rống, làm lung lay và nghiêng ngả nhánh dừa sau vườn. Triệu hạt bụi bơ vơ nằm lăn lóc trên đường, hoặc lang thang khắp nơi đều được dịp nhấc mình trỗi dậy. Từng cơn sóng bụi nắm tay, rủ nhau bay vèo theo chàng Gió lãng du. Khi dã được gọi tên là Bụi, chúng ta đều biết kích cỡ li ti gần như vô hình. Tuy mắt người khó nhận dạng nhưng Bụi rất thông minh. Bụi cũng như con người, ai cũng mong muốn mình có mái nhà, cái tổ ấm để đi và về.

Bụi thì khó có bến đỗ cho riêng mình, vì gần như chịu sự bắt nạt của chàng Gió. Gió xô đẩy Bụi đi đâu thì Bụi đành răm rắp vâng lời. Đôi khi, vài hạt khôn ngoan vội vàng đậu êm ấm vào “cửa sổ của linh hồn” bất kỳ ai đang lẩn quẩn quanh mình, mong được an thân. Ái dà da, nàng Bụi sung sướng lội bơi tứ tung, làm tuôn chảy bao giọt nước mắt xốn xang.

Lá vàng đã lìa cành vài tuần trước, nay đã héo úa thành nhiều phiến gầy nhăn nhúm. Nhan sắc tuột dốc trông mà não lòng. Thân xác nâu khô nhẹ tênh nên bị chàng quất hằn vô tội dạ. Tấm thân tàn tạ bị kéo lê thê lết thết, phát ra âm thanh kẽo kẹt trên mặt đường nhựa, nghe lời rên rĩ mà xót xa cho phận bạc. Ôi, kiếp đời quá đỗi lạnh lùng, còn đâu một thời thanh xuân với màu xanh ngọc bích xinh tươi !

Mới ngày nào lá trên cành mơn mởn nét kiêu sa mượt mà, véo von ca hát khi chàng Gió vui đùa, lởn vởn vây quanh. Thời vàng son đà chấm hết bởi vì, không bất cứ gì trên vỏ trái đất này có thể gọi là trường thọ đến trăm năm hay ngàn năm. Thời gian bào mòn và tàn phá vạn vật không thương tiếc.

Là con người, có ai dám cả quyết mình không mang bệnh tật ? Mầm mống bịnh hoạn cứ ngấm ngầm, âm ỉ đeo bám theo chúng ta từng ngày trôi qua. Họa chăng là chưa đúng thời điểm thuận lợi cho chúng xuất hiện mà thôi. Diễn biến đau thương, xuống sắc xảy đến nhanh hay chậm còn tùy thuộc vào sức khỏe của mỗi cơ thể. Con vi trùng, vi khuẩn đều siêu hình dưới ánh mắt người trần - chỉ thấy qua kính hiển vi mà thôi. Nhưng hậu quả do chúng gây ra quá là cay nghiệt, kinh hoàng và khó lường được.

Siêu sinh vật ở trạng thái tàng hình này quá nguy hiểm. Chúng chực chờ thời cơ chín mùi, khi cơ thể ta yếu gầy sa sút, sẽ âm thầm len lỏi, xâm nhập vào các bộ phận nội tạng. Một khi ai đó đã bị chúng hoành hành ở một vùng, một góc kẹt trong bất cứ vị trí nào thì, ta sẽ cảm thấy vài biến chứng khác lạ. Đây là dấu hiệu và là điều lo lắng. Ai cũng mau mau uống thuốc trị liệu hầu đánh tan cuộc xâm nhập gia cư bất hợp pháp này. Không con bệnh nào muốn chứa chấp bọn gian tặc trong da thịt của mình.

Muốn chiến thắng với làn sóng vô tâm luôn rình rập hủy hoại một nhân mạng, chực chờ nhỏ dấu chấm hết xuống một trái tim - Chúng ta phải kiên trì bảo vệ cho chính bản thân của mình, và cầu mong được mạnh khoẻ từng ngày. Than ôi, cho dù biết thế, nhưng người tính không bằng trời tính. Ta phải làm sao ? Thôi thì niềm vui tinh thần sẽ cho ta hy vọng vào ngày mai tươi sáng hơn.

Thương chùng nét mặt rạng ngời
Xìn trời cho được mỉm cười
Cười là thần dược vô giá
Giúp ta song bước dòng đời

Hương xuân thoang thoảng bay vào những ngôi nhà Việt Nam . Chợ tết đang rầm rộ mở cửa đón chào khách thập phương. Bà con xóm giềng cùng nhau tiễn đưa năm cũ. Gió xuân mát mẻ dung dăng góc phố. Trong tâm tưởng, mọi người luôn thầm cầu xin, hương hoa thơm ngát sẽ đuổi xua luôn những xui rủi trong quá khứ.

Trong lòng người Việt rộn ràng nở hoa, lao xao hít thở làn gió an khang, trang trọng bước vào nhà xông đất, chào đón giao thừa. Sáng sớm mồng một mọi người ăn vận tươm tất, xem hướng tốt xuất hành đầu năm. Ai nấy nôn nao tận hưởng ba ngày xuân đầm ấm, cùng họp mặt chung vui, chúc mừng Tân Niên Vạn Phúc Lành.































































Free Web Template Provided by A Free Web Template.com