Mười hai tháng hồn nhiên bay như tên vút. Tết Tây vừa đóng khép. Những sợi dây điện luộm thuộm dính chùm những bóng đèn màu chớp tắt li ti, cũng âu sầu co mình để được cuộn tròn, xếp cất trong garage. Bao ánh đèn muôn sắc đã điệu đàng lấp lánh trong màn đêm thanh vắng, nay đành an phận ngủ yên. Đèn màu không quên hẹn hò cùng gia chủ:

- Hãy đợi ta quay lại. Đúng thời điểm nhất định, khi mọi người cần niềm vui, ta sẽ thức dậy, xênh xang khoe dáng vẻ đẹp đẽ, long lanh lấp lánh của mình.

Năm cũ xếp lại. Tháng giêng sang trang mới, là thời điểm trang trọng dành cho người dân Việt Nam nôn nao náo nức đón chào tết ta, Tết Nguyên Đán. Tiết trời ấm áp hay lạnh lùng tê buốt còn tuỳ thuộc vào từng quốc gia, nơi chúng ta đang sinh sống. Năm nào nhuần thì tết ta sẽ chậm thêm một tháng. Ở miền Nam California thì gió đông thường ảnh hưởng khá nhiều vào các loài hoa được bày bán ở các địa điểm tổ chức chợ hoa, rộn ràng cho ba ngày xuân tết.

Lòng người ở trong nước hay người tha hương trôi giạt khắp bốn phương trời, ai nấy đều ấm áp trong niềm vui hoan ca, lăng xăng mua sắm hoa quả. Thức ăn thuần túy như thịt kho, khổ qua hầm dồn thịt, dưa món, bánh chứng, bánh tét…không thể nào thiếu vắng trên mâm cơm gia đình. Có người vẫn phải đi làm ba ngày tết nhưng, hầu như ai cũng muốn được hít thở hương hoa cúc, vạn thọ…lâng lâng niềm vui.

Không khí trang nghiêm trong làn gió lành lạnh, đi đâu chúng ta đều cảm nhận hương hoa thoang thoảng nhẹ lay, phảng phất mùi vị tết thuần túy. Ngoài thức ăn thơm tho với gạo trắng dẻo ngon, mọi người cũng chú ‎tâm đến quần áo mới. Nhất là cha mẹ chuẩn bị cho con trẻ mừng vui với bạn bè. Trong lòng hồn nhiên của con cháu tí hon cũng sẽ vui mừng khôn siết.

Trái tim non dại bồn chồn, gương mặt hí hửng nở hoa. Và chính niềm vui tinh thần này cũng giúp cho con trẻ khỏe mạnh và mau lớn. Chúng ta đã trải qua mảnh đời thơ ấu ở quê mẹ. Năm tháng ngây dại đó, tôi tin chắc, ai cũng mơ ước được mặc bộ quần áo còn thơm mùi vải mới toanh và đường chỉ may chưa bị tưa sướt và hao mòn.

Ba ngày xuân yêu thương rộn rã đến, và rồi âm thầm lặng lẽ ra đi cũng rất nhanh như hơi thở con người. Chúng ta cứ nhìn bình hoa chưng tết như nói lên nỗi sầu chơi vơi. Đôi mắt buồn vời vợi vì những cánh xinh đẹp ngày nào cũng phải đến khoảnh khắc rã rời khô úa, ủ rũ úa tàn. Có cuộc vui nào là miên viễn, trường cửu bao giờ ? Tất cả nhân sinh vật hiện hữu trên lớp vỏ trái đất này đều có cùng mẫu số chung. Đó là thân phận yểu mệnh như bọt bèo, nhanh chóng tàn phai theo mũi tên thời gian oan nghiệt và lạnh lùng.



Cụm nhang nghi ngút uốn lượn nhiều sợi khói mảnh mai thơm ngát trên bàn thờ tổ tiên, dịu dàng lan tỏa mùi trầm hương, cho ta không khí thiêng liêng, trang nghiêm. Tôi mãi nhớ, vui nhất là ngày ba mươi tết cuối năm. Nhà nhà loay hoay cúng kiếng, vội vàng hoàn tất nấu nướng. Nhang đèn, mâm ngũ quả được sắp xếp ngay ngắn trên bàn thờ. Bình hoa không thể nào thiếu vắng. Bộ lư đồng vàng chói đã được chùi bóng loáng vài ngày trước.

Giờ giao thừa cận kề, mọi người tưng bừng treo dây pháo trước cửa, chuẩn bị đúng mười hai giờ. Cây kim đồng vừa nhích qua con số mười hai thì hàng triệu giọt lửa châm ngòi pháo. Tiếng nổ đì đùng, bì bùng kêu lẹt xẹt, bắn tung tia sáng. Âm vang vui nhộn tạo nên không khí hân hoan mở cửa, đón chào ba ngày xuân tết trong vạn niềm hoan hỉ, an khang hạnh phúc. Tiếng trẻ nhỏ râm ran nhảy múa theo xác pháo hồng văng vãi tứ tung, phủ kín một lớp mây hồng tươi đẹp, điệu đàng xông đất cho gia chủ.

Mải mê mừng thêm một tuổi vào đêm giao thừa, nhóc con náo nức không chịu đi ngủ. Vậy mà sáng sớm ngày mồng một cũng còn đủ năng lượng liến thoắng, lồm cồm bò dây. Đánh răng thơm tho, vội vàng yểu điệu khoác vào bộ quần áo thơm phức. Đứa nào cũng nhanh chân, nhí nhảnh chạy ra sân, khoe khoang cùng bạn bè hàng xóm. Miệng thì cười toe toét. Tay xum xoe cầm bao lì xì giấy đỏ để được dịp õng ẹo, phô dáng chảnh chọe.

Sáng mồng một thức giấc trong không khí thanh tịnh. Người Việt mình thường kiêng cử, ít ra đường vì lo sợ vu vơ. Nếu mình vô tình xông đất nhà nào, lỡ năm đó gia chủ làm ăn khó khăn thì…Ôi thôi bao lời than trách đều đổ dồn vào người xông đất đầu tiên.



Mặt trời bắt đầu ngả bóng nghiêng triền, trài dài trên các nẻo đường, réo gọi vạt nắng tưa hè. Nhà nào cũng vừa xong mâm cơm kính dâng ông bà, tổ tiên. Khoảnh khắc rảnh rỗi, song thân ăn vận chỉnh tề, nhất là lựa chọn màu áo thật tươi tắn lấy hên, để còn chúc tết nhà người quen. Có qua có lại, bà con xóm giềng xa gần hỉ hả tới chúc mừng năm mới. Mọi người trong điệu bộ đon đả, miệng cũng toe toét cười giòn tan, hiện trên gương mặt tươi rói. Trong lòng hớn hở vui mừng như mở hội hoa xuân. Ai nấy rôm rả cho nhau vài lời chúc ngọt ngào, thâm tình tốt lành, và vạn sự như ước nguyện.

Ngày, tháng, năm bay vèo vèo. Làn gió pha lẫn nét thăng trầm xây đời, cũng như bàn tay vô hình của vị thần Thời Gian âm thầm tô điểm mái tóc xuân xanh thuở nào.

Xuân này gợi nhớ xuân xưa
Sài Gòn đốt pháo giao thừa
Lư nhang bồng bềnh lọn khói
Ngũ quả, xoài, cầu, đủ, dừa

Tết này đã mấy mươi xuân ?
Mùa thu thay lá bao lần ?
Sài Gòn mây trời ngăn cách
Thời gian tô màu tóc xuân












Free Global Counter



















































Free Web Template Provided by A Free Web Template.com