<BGSOUND src="Nhac Chi Toi.mp3"> Le Dinh
















































Sao anh không về thăm



Nhằm chỉa mũi dùi vào tử huyệt của ĐCSVN, một trong những phương thức quan trọng đánh cho chế độ độc tài toàn trị sụp đổ là Kinh tế. Hiện nay nhà nước CSVN đã và đang lâm vào bế tắt về tài chánh, ngân sách thiếu hụt thâm thủng do bọn tham quang mạnh ai nấy chôm chỉa đục khoét làm của riêng cho cá nhân và băng nhóm. Chi trả cho một guồng máy cồng kềnh bất tài vô dụng. Hai tổ chức hại dân là Côn an và Quân đội đã chiếm phần lớn ngân quỹ quốc gia. Nợ nần chồng chất, mượn nợ để trả nợ, không sản xuất khả quan, không có sản phẩm xuất khẩu trọng yếu...Đất nước đang đi vào ngõ tiệt. Đã đến lúc người Việt ở nước ngoài, cũng như các doanh nhân nên mỗi người tự ý thức, đóng góp sức mình vào công cuộc giải thể ĐCSVN bằng cách cắt giảm tối đa hoặc tạm ngưng gởi ngoại tệ về giúp sức cho chế độ. Tết Nguyên Đán đang tới gần, 2017 tiến đến, chỉ còn 3 năm nữa là 2020, năm mà "Mật Nghị Bán Nước" đã ký kết giữa Nguyễn Văn Linh, ĐM, Phạm Văn Đồng và Giang Trạch Dân cùng Hồ Cẩm Đào nhằm mục đích dần dà hợp thức hóa Việt Nam là 1 tỉnh thuộc Tàu cộng. Bài thơ sau đây mong rằng sẽ góp chút phần nào trong công việc vận động cho người gởi lẫn cả người nhận ngoại tệ.


. Viết thay K'Nưng theo dòng tâm sự

Anh đã hứa, xuân sau về La Dạ (*)
Thăm K’Nưng, cô gái miệt núi rừng
Bản làng em nơi đèo heo hút gió
Những con người đã bị bỏ sau lưng.

Dạo xuân trước anh về cho quà Tết
Dân làng em trân quí những thùng mì
Người dân Thượng nay quen mùi nước mắm
Thắm tình nhau từng hạt muối mặn mà.

Anh trai tốt những người nơi hải ngoại
Dân bản em chưa hiểu mấy Việt kiều
Họ man máng những người nơi xa lắm
Đem về đây, tuy của ít lòng nhiều.

Dân em nói… người Kinh lừa lọc quá
Gạt dân em chiếm rừng núi ruộng vườn
Dân sắc tộc là lớp người cùng khó
Đổ mồ hôi để có bó ngô khoai.

Bao năm tháng, sức người khai sỏi đá
Nắng như nung thiêu đốt những hình hài
Đổ mồ hôi tưới giồng khoai mảnh lúa
Không cao sang, không mơ mộng lâu đài.

Họ mưu chước mệnh danh là nhà nước
Đối vơi dân toàn ăn ngược nói xuôi
Giờ dân em không miếng đất cắm dùi
Lang thang rách rưới mù đui tăm tối.

Anh chợt đến, chợt đi rất vội
Bởi nơi đây, ôi quá đổi nghèo nàn
Gái Thượng em không quần áo cao sang
Dẫu có đứa cũng dịu dàng mắt biếc.

Xuân vắng anh, bản làng em thua thiệt
Thảm thương như dải đất Việt điêu linh
Tết về, em chẳng có gì hơn xin gởi chút cảm tình
Đến hải ngoại từ trái tim K’Nưng xinh xứ Thượng.

(*) Bản nghèo ở Hàm Thuận Bắc-Bình Thuận



ledinh.ca















Free Web Template Provided by A Free Web Template.com