<BGSOUND src="Nhac Dieu Buon Phuong Nam.mp3"> Le Dinh






































































THÁNG TƯ ĐEN
với những vành khăn tang trắng




Tháng Tư 1975 như một cơn hồng thủy thời đại mà sức tàn của nó thật vô cùng khủng khiếp. Nó đã cuốn trôi sức sống của cả một dân tộc, phá hủy đạo lý tốt đẹp ngàn đời, ngăn cản tiềm năng phát triển đất nước và thiêu chột ý chí chống giặc ngoại xâm...

Dưới tác động của nó , khiến con người phải cúi mặt để dần dà trở thành người hèn nhát, tập thể phải sợ hãi sự liên lụy đến bản thân cùng gia đình. Nó khiến con người trở nên thấp kém trong nhân cách để quị lụy theo phép xin cho để được tồn tại trong tủi nhục...

Ngoài vai u thịt bắp đè người, đánh đập giới chân yếu tay mềm thì chúng còn có cả dùi cui, roi điện, côn an, côn đồ, quân đội và nhà tù. Ngần ấy bạo lực cách mạng, chúng vẫn thấy chưa đủ nên còn áp dụng cả kế sách cai trị bằng bao tử. Biết rằng "miếng ăn là miếng nhục" nhưng nhiều khi con người ta cũng sẵn sàng quên đi cái nhục để có được miếng ăn và đó là những gì đã và đang thật sự xảy ra.

Từ đau thương, căm hận...chúng ta hãy biết biến nó thành Hành Động thiết thực để sự nhục nhã phải được chấm dứt.



Quê hương nghiệt ngã tháng năm

Tháng Tư mòn mỏi xanh xao
Ai nhốt đất nước chìm vào tang thương
Người đi, kẻ ở vấn vương
Bỏ cây cột điện bên đường buồn hiu.

Tháng Năm tần tảo chợ chiều
Gạo hàng quốc cấm hẩm hiu bo mì
Tháng Sáu trăng trĩu sầu bi
Giao mùa thu đến hè thì chậm qua

Mùa thu lê bước không nhà
Nhìn màu cờ máu sơn hà lệ ngâu
Đoàn quân chiến thắng tim đau
Vô đây mới ngỡ sang giàu miền Nam.

Tháng Tám còn chút gió nam
Chong thuyền vượt biển đi tìm Tự do
Tháng Mười sóng lớn gió to
Đâu bằng quê mẹ nỗi lo hãi hùng.

Người đi kẻ ở nhớ nhung
Nuối lòng nhìn lại chập chùng quê hương
Mang nỗi hận hòa niềm thương.
Từ nay chia cách phố phường thân yêu.

Mười Một mưa đổ thật nhiều
Mười Hai nhớ Tết khóc chiều tha hương.
Tháng nào cũng gợi niềm thương
Đầy mười hai tháng nhiễu nhương quê nhà.

Quê nhà giờ đã quá xa
Khuất trong cánh nhạn xót xa u buồn
Tình nhà, nợ nước chưa vuông
Âm vang thánh thót tiếng chuông gọi lòng.

Ai chờ?
Ai đợi?
Ai trông?
Tự do đâu phải cho không mà chờ?
Góp tay chung một bóng cờ
Chung nhau xây dựng giấc mơ khải hoàn.




Mỗi độ tháng Tư về

Tháng Tư ra chợ mua bông
Một bó cho chồng một bó cho cha
Đường bay gãy gánh sơn hà
Áo người thiếu phụ viền tà đợi trông.

Tháng Tư gánh lúa ra đồng
Một gánh thay chồng một gánh nuôi con
Chồng tôi nợ trả nước non
Thay chồng nuôi một đàn con ngoan hiền.

Tháng Tư viếng lại Tây nguyên
Mồ xưa đất lạnh, tình duyên vẫn nồng
Buôn Ma đêm ở với chồng
Âm dương cách biệt nhưng lòng còn nhau.

Tháng Tư hoa bưởi hương cau
Trầu duyên em ướp tình vào thiên thu.
Cao nguyên mây thấp sương mù
Tháng Tư đượm nét ngục tù xót xa.

Tháng Tư tang phủ quê nhà
Tháng Tư một mối sơn hà đau thương.




Quên Lãng

Dạo tháng hai, em vừa tròn mười chín
Anh chiến trường trót phận kẻ thương binh
Những lá thư xanh ấp ủ trang tình
Còn bỡ ngỡ tuổi sinh viên đại học.

Tháng Tư đến dòng đời theo cơn lốc
Bão giao mùa tang tóc gợi thương đau
Tuổi trẻ niềm tin tha thiết dạt dào
Bỗng nhập cuộc chung niềm đau đất nước.

Tôi trở lại cao nguyên miền sơn cước
Đường mù sương đẫm ướt nửa tấm thân
Kẻ một chân lê nẻo bước phong trần
Cánh tay phải cũng trọn dâng choTổ Quốc.

Từ dạo ấy nỗi niềm dâng chất ngất
Tây Nguyên buồn lất phất giọt thu rơi
Kiếp lang thang lạnh buốt giữa đất trời
Thầm giã biệt, Hương ơi, em nào biết.

Mai có về xin em đừng luyến tiếc
Kẻ phế tàn đời ngã nghiệt thương đau
Hạnh phúc nào hay tủi thẹn bên nhau...
Tiễn quá khứ nhói đau lời vĩnh biệt.

Cũng từ dạo ấy tôi làm người thua thiệt
Âm vọng buồn như tiếng võng đong đưa
Chiều tàn hoang, dấu binh lửa tàn chưa?
Đời hiện nét những lọc lừa căm hận.

Nay còn gì đâu để tôi dấn thân vào thế trận?
Một mối hận thù, một mối thương đau
Bao oan khiên, những con tim nguyên vẹn thét gào
Nhân thế đã ném tôi vào quên lãng.

Phận tật nguyền đâu được làm người di tản
Trôi lững lờ dạ hôm đói sáng lo
Đêm lạnh về, một tay ấp ủ một chân co
Còn đâu nữa những hẹn hò cuộc sống.

Chiều tha hương lần về đôi mắt ngóng
Người yêu xưa biệt dạng bóng phương nao?
Tím thẫm hoàng hôn ngã dáng vẫy tay chào
Cô đơn nạn gỗ niềm đau...thôi từ giã.

Mây ngàn thu giọt buồn trên phiến đá
Gió thu ơi nghiêng ngã bóng quê hương
Người thương binh lê cuộc sống tha phương
Nửa tấm thân biền biệt chốn sa trường
Nửa còn lại bụi vương mờ lối mộng.



Nỗi buồn tháng Tư

Tháng tư đến sao nghe lòng dịu vợi
43 năm rồi, ta vẫn đợi vẫn trông
Tháng Tư tang thương dày xéo ngập cõi lòng
Mong được phút đôi dòng lời tâm sự.

Đất nước ơi bao nhiêu năm ai chế ngự
Ai giam cầm cả dân tộc vì ai
Ta thẹn lòng quên lãng chí làm trai
Khi vận Nước là chuổi dài tôi tớ.

Tháng Tư hỡi trong ta từng nỗi nhớ
Nỗi bàng hoàng...vứt bỏ áo chiến binh
Dẫu biết rằng quê mẹ dứt chiến chinh
Thương đất nước điêu linh từ dạo ấy.

Tháng Tư hụt hẩng đau thương biết mấy
Vùi cuộc đời tận vực đáy trần ai
Dân tôi ngơ ngác... tìm đâu lối thoát tương lai?
Và cứ thế tháng ngày dài tủi nhục.

Ôi Đất nước bốn ngàn năm văn hiến
Ải Nam quan thẳng tiến tới Cà Mau
Tháng Tư ơi khối triệu ngươì nhói dậy nỗi đau
Còn hay mất niềm tự hào nòi giống?

Thác Bản Giốc, Ải Nam Quan bị cống
Cho Băc triều đổi cuộc sống vinh thân
Đớn đau thay nửa vùng Vịnh Bắc phần
Chẳng tiếc nuối cũng hiến dần cho tham vọng.

Hoàng Sa ơi biển mênh mông trời lộng
Dải biên thùy giấc mộng của ngày mai
Trả lời sao cho thế hệ con cháu tương lai
Trường Sa dần mất trãi dài theo năm tháng.

Ai phản Quốc, ai gục đầu qui Hán?
Cõi trần ai ai tán tận lương tâm
Trễ lắm rồi ta ướm vạn nỗi hờn căm
Làm con sóng ầm ầm cơn sóng dậy.



Bão Tháng Tư

Tháng Tư Đen bụi mù giăng khắp nẻo
Cơn giao mùa gió lộng bão tháng Tư
Đời biệt ly vội vã tiếng giã từ
Vạt áo trắng thiên thư em ở lại.

Bão cuồng táp cuốn trôi đời con gái
Nhập dòng đời ngang trái lắm nhiễu nhương
Ta xa nhau đành mất dấu thiên đường
Triệu đau xót... vạn lời thương ái ngại.

Hơn bốn mươi ba năm Tự Do xa vắng mãi
Ôi còn đâu dấu ái thưở xa xưa
Chất ngất nhớ nhung lời mấy cho vừa
Đường cờ rũ ngập đời mưa oan nghiệt.

Em yêu ơi bao năm dài biền biệt
Có hiểu chăng niềm tha thiết còn đây
Tình nghĩa xưa vẫn thắm đượm đong đầy
Dẫu luống tuổi đường mây vương cánh vạc.

Đã bao chiều Thái Bình nghe biển hát
Vọng âm xa tan tác nỗi thương đau
Nhớ em yêu gối kỷ niệm nghẹn ngào
Chùng phím nhạc, ngất nỗi đau thế kỷ.



Tháng Tư

Tháng Tư năm nay, vắng tiếng chim quốc quốc
Chiều Tây Nguyên, mưa lất phất… thật buồn
Vùng trời cao, mây buông phủ núi
Ôm hồn ai, mắt biếc sầu tuôn.

Triền đồi vắng, hoa cà phê nở trắng
Sao không về hái đóa tặng tóc em?
Sao đành bỏ mặc ai dài nỗi đợi?
Niềm cô đơn, soi bóng chiếc bên rèm.

Tháng Tư hỡi người đi còn trở lại?
Thăm núi rừng hoang thẳm mù sâu
Quên hay nhớ cô em miền sơn cước?
Có còn thương đôi má ửng tóc nâu?















ledinh.ca






















Free Web Template Provided by A Free Web Template.com