<BGSOUND src="Nhac Bai.mp3"> Le Dinh










Đỗ Duy Ngọc








































































































SÀI GÒN NGÀY PHONG TỎA
THỨ BA MƯƠI BỐN

ĐỖ DUY NGỌC








Mở đầu một ngày là cơn giận khi đọc tin lũ người táng tận lương tâm, tàn nhẫn tận cùng khi bóc lột, chặt chém người bệnh vướng dịch virus Vũ Hán. Lũ người này lợi dụng cấp cứu, sử dụng xe cứu thương dỏm chở người bệnh đi và đòi tiền rất cao.

Xe dán thông tin là chạy tình nguyện, danh nghĩa là miễn phí nhưng đến nơi giở giọng thu tiền với giá trên trời. Cũng có nhiều xe tử tỉnh lên thành phố đội mác vận chuyển cấp cứu kiếm ăn. Rất nhiều chiếc xe 16 chỗ được cải tạo thành xe cứu thương rồi đăng lên mạng, nhiều khi là đăng như của các đội tình nguyện.

Khi có bệnh nhân cần cấp cứu, những người này chặt giá 3-4 triệu đồng một chuyến dù quãng đường có khi chỉ là một đoạn ngắn.

Khi người nhà nguy kịch, liên hệ cấp cứu khó khăn, ai cũng tìm đủ mọi cách để kiếm xe nên khi có xe đến là đã quá mừng. Do vậy, lợi dụng tâm lý này, những kẻ kiếm ăn trên nỗi đau của đồng loại kêu giá bao nhiêu người ta cũng đồng ý.

Sinh mạng là trên hết, thời giờ là sinh tử cho nên giữa giờ phút ấy, chẳng ai còn quan tâm đắt rẻ. Trong lúc dịch bệnh tăng cao ở thành phố, các phương tiện lưu thông công cộng không được phép hoạt động. Nhu cầu vận chuyển người nhiễm dịch lẫn người bệnh là rất lớn.

Trước tình hình này, nhà nước cho phép nhiều xe cứu thương từ nhiều đơn vị tư nhận được huy động vận chuyển cấp cứu và đều có logo và thẻ nhận dạng để phân biệt.

Chủ trương của nhà nước là miễn phí và đội quân chạy cấp cứu là tự nguyện.

Danh nghĩa là thế, nhưng đôi khi người nhà bệnh nhân bồi dưỡng một ít thì cũng là chuyện bình thường.

Nhưng đội lốt cấp cứu mà bóp cổ dân như thế thì quá bất nhẫn, ăn trên xác người. Cái dở của bộ phận phụ trách trực điện thoại để dân có thể liên lạc khi cần là hầu như rất khó để liên hệ. Địa phương nào, ban bệ nào cũng có lực lượng túc trực nghe điện thoại để kịp thời tư vấn hướng dẫn cho người dân. Nhưng bộ phận này chưa hoàn thành nhiệm vụ của mình, có khi là do thiếu xe cấp cứu nhưng đa phần là chưa làm hết trách nhiệm được giao. Chưa kể số cuộc gọi đến quá đông, không thể giải quyết được. Đã có nhiều người chết vì xe cấp cứu không gọi được hay đến trễ nên bệnh nhân không qua khỏi.

Mùa dịch bệnh, rất nhiều cá nhân, nhiều hội đoàn đã hết mình hỗ trợ cho dân nghèo, giúp thêm thiết bị cho các bệnh viện, giúp cho nhiều gia đình có người mấy thuận tiện trong việc thiêu xác...

Họ làm thiện nguyện từ lòng nhân đạo, tình đồng bào, bằng cái tâm sáng. Thế nhưng đâu đó vẫn có những con kền kền đợi dịp để ăn xác người, những con thú đội lốt hút máu người. Chúng lập ra những tổ chức từ thiện, chúng tạo ra những hoàn cảnh bi thương, chúng vẽ ra những tiếng kêu khẩn thiết để kêu gọi các nhà tài trợ, thu được tiền chúng không làm từ thiện bao nhiêu mà đa phần là bỏ vào túi riêng.

Ta cũng sẽ không làm ngạc nhiên khi nhiều kẻ chuyên làm từ thiện, từ thiện là nghề nghiệp chính của họ, ngoài ra họ chẳng làm gì khác nhưng rất giàu có, nhà cửa, xe cộ ngon lành. Tiền của bá tánh cả. Hút máu người nghèo, ăn trên xác đồng loại, không biết rồi họ có vui sướng gì trên những đồng tiền bất lương đó không nữa?

Một xã hội mà kẻ có chức ăn không chừa thứ gì và kẻ đội lốt từ thiện làm giàu trên máu mủ của đồng loại. Xã hội đó nên gọi tên là gì nhỉ? Thời nay quả báo nhãn tiền, những loại người này cũng không tránh được tai ương đâu.

Từ hôm qua, đường phố Sài Gòn bất ngờ đông đúc, nhiều con đường lắm xe cộ, nhiều người đi. Hiện tượng này khiến nhiều người lo lắng cho thành quả phòng chống dịch trong suốt thời gian qua của Sài Gòn trở thành vô ích. Trên một số tuyến đường trung tâm TP HCM như Hai Bà Trưng, Đinh Tiên Hoàng (quận 1), Ngô Gia Tự, nút giao Lý Thái Tổ (quận 10), Hồng Bàng, Châu Văn Liêm, Nguyễn Tri Phương (quận 5), Võ Văn Tần, Nguyễn Đình Chiểu, Cách Mạng Tháng Tám (quận 3), Lê Văn Sỹ, Huỳnh Văn Bánh (quận Phú Nhuận)..., suốt từ trưa đến chiều 10.8, lượng xe cộ khá tấp nập.

Ngoài những phương tiện cấp cứu, chở hàng hóa thiết yếu, vẫn còn nhiều người đi lại như bình thường, nếu bị xét hỏi chắc chắn sẽ vi phạm quy định phong toả. Có lẽ thời gian giãn cách quá dài, nhiều người bị tâm lý tù hãm nên cố tìm cách ra đường dù không có nhu cầu cần thiết.

Có những nhu cầu bình thường nhưng trong mùa dịch lại trở thành quan trọng như nhu cầu được thở của những người vướng virus, như nhu cầu được đi lại, nhu cầu được gặp gỡ, nhu cầu được ăn uống hàng quán, tập thể dục như là một thói quen của người bình thường.

Giờ thì giam chân cuồng cẳng suốt hai tháng trời, các nhu cầu ấy trở nên cấp bách. Với tình hình này, thời gian giãn cách có thể còn kéo dài và sẽ phát sinh những biểu hiện tâm lý bất lợi cho con người. Có thể gọi đó là Hội chứng tâm lý trong đại dịch. Không chỉ vì bị tù hãm trong thời gian dài, nhiều gia đình vướng bệnh cả gia đình từ ông bà, con cái và cả cháu, rồi có đến ba bốn người bị mất mạng trong mùa dịch. Rồi khó khăn trong đời sống, thiếu thốn gạo cơm, không có tiền để sinh hoạt mà tương lai thì mù mịt. Hỏi làm sao không bị sang chấn tâm lý?

Theo báo cáo, mấy hôm nay số người nhiễm dịch ở Sài Gòn đã có giảm dù không nhiều. Vẫn luẩn quẩn ở con số trên dưới 4000ca/ ngày. Tuy nhiên con số tử vong vẫn chưa giảm và có thể tăng lên trong những ngày sắp tới. Số người tử vong hôm qua là 308 người. Vừa rồi, chùa Vĩnh Nghiêm có chương trình Hỗ trợ áo quan để hoả táng cho người có hoàn cảnh khó khăn. Đợt đầu về kho ở chùa 1.000 cái, chỉ làm bằng cây và bìa cứng, ván ép. Nhìn thấy chất đống trong kho mà lạnh người.

Con số cả ngàn đấy mà cấp cho hết số người chết thì chỉ cần ba, bốn hôm là hết. Ghê thật. Cứ nhìn cảnh ở lò thiêu Bình Hưng Hoà, cảnh bận rộn không nghỉ của các nhà đòn mới thấy sự tổn thất nhân mạng trong cơn dịch này ở Sài Gòn nó tang thương, mất mát biết chừng nào!

Cũng mấy hôm nay, trước tin thành phố đang trong tình trạng thiếu vaccine, rất nhiều người chưa được tiêm chủng rất lo âu vì sợ phải chích thuốc Sinopharm.

Ngày 10.8, thành phố đã tiêm vaccine Vero Cell dựa trên văn bản đề xuất của các đơn vị, trong đó có Tập đoàn FPT. Vaccine này được Bộ Y tế phân bổ cho TP.HCM vào ngày 6.7 với 19.000 liều. Và hôm nay, thành phố đã triển khai tiêm 19.000 liều vaccine Vero Cell. Đây là vaccine nằm trong số lượng 500.000 liều được tài trợ trước đó. Tin này khiến nhiều người lo sợ phải chích Sinopharm.

Tuy nhiên, cũng theo tin của nhà nước, số lượng 19.000 liều vaccine Vero Cell được phân bổ từ nguồn tài trợ trước đó. Số vaccine này được tiêm cho 3 nhóm người gồm: Công dân nước CHND Trung Hoa làm việc tại Việt Nam; người Việt Nam có nhu cầu học tập, làm việc, kinh doanh tại nước CHND Trung Hoa; người dân có nhu cầu sử dụng vaccine này, đặc biệt ở các địa phương sát biên giới với nước CHND Trung Hoa. Như vậy, vẫn chưa có chủ trương chích phổ biến trong dân loại thuốc này.

Qua tin báo như trên, có lẽ người dân sẽ bớt ngại ngùng hơn khi đi chích ngừa, nhưng nhiều người vẫn băn khoăn nên khi đến chích, đòi xem cho được lọ thuốc mới an tâm.

Nhưng cũng theo phát biểu của người có trách nhiệm, vaccine Vero Cell cũng như các loại khác, người dân sẽ được chọn thuốc chích với tinh thần “tự nguyện và miễn phí, ai đồng ý mới thực hiện.

Nhưng nếu thiếu các loại Astra, Pfizer hay Moderna thì sao? Chỉ còn một loại thì chắc khỏi chọn lựa.

Trong cuộc họp hôm qua, Phó Chủ tịch Dương Anh Đức, báo cáo rằng tình hình dịch tại Thành phố đã ở mức độ được kiểm soát và có xu hướng giảm dần, dao động ở mức 3.000 - 4.000 ca nhiễm/ngày; hệ số lây nhiễm chung giảm mạnh từ mức 3-3,5 xuống còn 0,78. Lãnh đạo nhìn nhận như thế, nhưng trong thực tế lượng F0 ở thành phố này vẫn đang quá tải. Các bệnh viện vẫn chật cứng người bệnh và con số tử vong hàng ngày vẫn còn là vấn đề đáng quan tâm. (Sài Gòn lockdown ngày ba mươi bốn).

Trời Sài Gòn vẫn chưa sáng nổi.






Ngày hôm qua những tin dồn dập về kế hoạch thắt chặt giãn cách với sự tăng cường của lực lượng quân đội. Tin đã được lãnh đạo thành phố xác nhận và sẽ bắt đầu thực hiện ngày 23.8.

Người dân Sài Gòn không bất ngờ, không hoang mang, nhưng người dân sợ khi siết chặt các biện pháp không cho ra đường dù bất cứ lý do gì ngoại trừ cấp cứu thì người ta sợ chuyện thiếu thực phẩm cho bữa cơm hàng ngày, viên thuốc cho người bệnh. Dù được thông báo quân đội sẽ mang lương thực, thực phẩm đến từng hộ gia đình có nhu cầu, nhưng người ta vẫn không tin.

Do vậy, từ hôm qua cho đến sáng nay, lượng người đến các siêu thị và các nhà thuốc quá đông, chen lấn nhau để mua hàng và kiếm thuốc. Các quầy hàng họ gom mua trống trơn, nhà thuốc khách sắp hàng dài lấn cả ra đường. Biện pháp 5K chẳng có ai tuân thủ, người sát người gây lo lắng sẽ nhiễm bệnh dễ dàng. Đôi khi vì bữa cơm họ quên mất con virus biến thể Delta chỉ cần 5 giây là có thể truyền dịch.

Trên hệ thống truyền thông của nhà nước cũng như mọi lần trấn an nhân dân là không thiếu hàng, sẽ cung cấp tận mỗi hộ gia đình. Nhưng tiếc thay, đã có nhiều lần giãn cách, nhiều lần cách ly, dân chẳng còn tin nữa, ai cũng nghĩ tự lo trước cho an tâm. Thế là ùn ùn đi, là chen lấn nhau để trữ hàng hoá.

Chỉ có một bộ phận người nghèo là bình thản vì chẳng còn tiền đâu để mua, tiền đâu để trữ. Họ chấp nhận buông xuôi, đến đâu thì đến và vẫn hi vọng những sự trợ giúp của các đội từ thiện hay các nhà hảo tâm. Nhưng theo văn bản chỉ thị mới này, chắc là các đội nhóm từ thiện không thể ra đường để hoạt động được nữa. Hi vọng lãnh đạo địa phương nên kết hợp với các tổ chức của nhà nước lưu ý vấn đề này. Nhất là các vùng nhiều người lao động, thất nghiệp mấy tháng nay đang lưu trú trong những nhà trọ, những hộ nghèo. Thiết nghĩ danh sách này các lãnh đạo phường xã đã nắm được.

Mấy hôm rồi nhiều khu vực dân cư cũng bất bình và khiếu nại về việc tiền trợ cấp của chính phủ, của thành phố. Chỗ có, chỗ không. Người trong cùng một ngõ mà kẻ có, người không, gây dư luận không tốt trong nhân dân. Chủ trương trợ cấp cho bất cứ người lao động, người thất nghiệp gặp khó khăn vì giãn cách không phân biệt có hộ khẩu hay tạm trú. Thế nhưng vẫn có những tổ trưởng dân phố, nhiều chủ tịch phường phân biệt khi lập danh sách.

Nhiều nơi, những nhân vật này còn quan liêu, hách dịch, không sâu sát và thiếu trách nhiệm với dân. Cũng có nơi ưu tiên cho người thân que,n gây phẫn nộ trong dân. Nếu không giải quyết ổn thoả tình trạng này, gói hỗ trợ tốn kém ngân quỹ nhưng không đến được đúng đối tượng, cũng như gây mất niềm tin trong dân.

Cũng trong ngày hôm qua, nhiều người xót xa trước cái chết của một người hành khất bị liệt, chết trên xe lăn ở ngay trên đường phố. Người này chắc trước đây làm nghề bán vé số, vợ lượm ve chai. Cuộc sống trước đây có lẽ cũng sống tạm qua ngày. Thế rồi đại dịch ào tới, không bán vé số được, phố cũng chẳng còn chi để lượm, vợ chồng họ lâm vào cảnh đói và trở thành người ăn xin trong đói khát. Bệnh tật, đói ăn, virus đã cướp đi sinh mạng của người chồng.

Người vợ mới xin được ổ bánh ngọt chưa kịp đưa cho chồng ăn. Cũng may có Đội mai táng 0 đồng đến nơi liệm xác và đem đến lò thiêu cho ông. Cảnh người vợ quỳ lạy trước xác chồng bó trong nhựa trắng giữa đường phố vắng người gây xúc động mạnh cho những người chứng kiến. Đúng là lẽ sinh tử mỏng manh, đúng là lẽ vô thường. Khi con người nhắm mắt xuôi tay, nhất là trong mùa dịch này, giàu cũng như nghèo, sang hay hèn, ông chủ hay là kẻ ăn xin rồi cuối cùng cũng chỉ là hũ tro cốt giống như nhau.

image Ông lãnh đạo đặt vấn đề tiền nhiều để làm gì? Ông đại gia tỷ phú hỏi tiền nhiều để làm gì? Hãy đem tiền để cứu giúp dân trong cơn hoạn nạn này chứ để làm gì? Hãy cho những người nghèo có chén cơm khi còn sống và có cái áo quan khi chết chứ để làm gì? Hãy cho những người đang bệnh viên thuốc, cái máy để thở, những người khoẻ có mũi vaccine để được tiếp tục sống chứ để làm gì?

Những đồng tiền xây biệt phủ, sắm xe sang, mua hột xoàn, mua thẻ xanh, mua lâu đài, mở tài khoản ở nước ngoài là những đồng tiền đang cần lắm lúc này đây. Mở hầu bao ra đi, mở két sắt ra đi, mở tấm lòng ra đi, đây là lúc để trả nợ nhân dân đấy, mở ra và sẽ biết đồng tiền để làm gì ngay thôi.

Người đàn ông này ra đi sẽ chấm dứt những cơn đau và nỗi bất hạnh của thân phận. Nỗi đau vẫn còn xâu xé lòng người ở lại. Cái chết nào cũng thế, ray rứt, muộn phiền đọng mãi trong lòng người còn sống. Cho nên trước hình ảnh người đàn bà quỳ bên xác chồng, thẫn thờ nhìn chiếc bánh mang về chồng chưa kịp ăn, người ta xót cho người chết mà đau cho người còn lại.

Trong mùa dịch, nỗi đau này có mặt ở khắp nơi, từ những biệt thự, nhà lầu, chung cư cho đến những ngôi nhà nhỏ ở xóm lao động. Những lễ vĩnh biệt chia ly không ánh nến, cành hoa, lời tụng mà chỉ có những giọt nước mắt. Sài Gòn đầy nước mắt.

Tôi vẫn nghĩ không ra trong tình hình như thế này, bao tang thương, bao đau khổ, bao chia ly của những người tử vong vì dịch ở thành phố này mà giờ vẫn có người cho rằng người ta đưa con số tử vong nhiều như thế để doạ nạt dư luận, để thực hiện âm mưu gì đó đằng sau, để cho dân sợ mà chích thuốc chủng của Tàu và theo họ không có con virus nào cả, chỉ là dựng lên để doạ dân thôi.

Những người đó chắc đang sống trong hầm tối, xa cách với cuộc đời mới có ý nghĩ đó. Hay là họ sống mãi với định kiến và cực đoan nên tránh né sự thật. Đó là loại người nghi ngờ tất cả để trốn chạy một thực tế mà ai cũng nhìn thấy. Hãy mở mắt to ra để nhìn, hãy mở não ra mà đọc tin tức hàng ngày, hãy bỏ mọi định kiến để nhìn cho thấu những khổ đau mà nhân dân đang phải hứng chịu.

Câu trả lời cho họ là những xác chết liên tục đưa vào lò thiêu hàng ngày đó. Nếu không tin những con số thì đến Bình Hưng Hoà đếm để mở mắt ra. Sống mà nhìn đâu cũng thấy âm mưu, sống mà bịt tai, bịt mắt, rồi phán xằng không còn hợp thời nữa đâu. Đó cũng là biểu hiện của những kẻ ích kỷ và thiếu não.



Hôm nay ngày 14 tháng 7 âm lịch, tháng vong nhân xá tội, mùa Lễ Vu Lan. Chùa có thể có tiếng chuông, có thể có tiếng kinh của các nhà sư nhưng vắng bóng các đệ tử, tín đồ. Cũng sẽ không còn nhiều mâm cúng cô hồn, các tiệm bán vàng mã vắng bóng người mua nhưng khi Quỷ Môn Quan dưới địa ngục mở ra, những hồn ma bóng quỷ năm nay sẽ sánh vai cùng những bóng người vừa bị chết vì dịch sẽ lang thang tìm bát cháo, nhành hoa, cái bánh khắp nơi mà không tìm thấy.

Người sống đang bận rộn kiếm cơm, đành khất lại mâm cúng cô hồn chờ yên dịch. Cũng năm nay, rất nhiều người sẽ cài hoa trắng trên ngực mình để nhớ về mẹ đã qua đời trong mùa dịch. Những chiếc bánh Trung Thu năm nay sẽ lạc lõng trong các lò bánh, những đứa trẻ sẽ chẳng còn hớn hở đợi chờ. Và trăng đêm rằm tháng tám năm nay là trăng thu lạnh.

Trung Thu sẽ vắng bánh và lồng đèn hơn mọi năm nhưng sẽ xuất hiện nhiều sản phẩm y tế giả do nhóm người tận dụng mùa dịch để kiếm tiền. Quản lý thị trường phát hiện hàng ngàn khẩu trang, mặt nạ thở oxy, bộ kít xét nghiệm giả, găng tay đã qua sử dụng, nhập từ Trung Quốc, đã có mặt ở Việt Nam. Các nhà khoa học cũng đã tìm thấy các chất độc trong các khẩu trang xuất xứ từ Trung Quốc.

Chính phủ Canada đã yêu cầu không sử dụng những lô hàng này. Tất cả số hàng lậu và giả này khi kiểm tra tài xế khai là làm thuê cho chủ ngoài miền Bắc và được giao chở chuyến hàng từ Hà Nội vào TP.HCM. Đề nghị người tiêu dùng nên cảnh giác với loại hàng này, không những phải tốn tiền mua mà còn nguy hại đến sức khoẻ. Lũ gian thương ta cũng như Tàu đều là lũ bất nhân, chỉ biết thu lợi chứ không bao giờ nghĩ đến sinh mạng của người khác.



Với kiểu tụ họp như hôm qua đến hôm nay ở siêu thị và nhà thuốc cộng thêm mở nhiều điểm xét nghiệm trong thành phố. Trong những ngày tới người bị F0 chắc chắn sẽ tăng cao trong cộng đồng và con số tử vong chắc sẽ không ngừng lại. Đôi khi chính những hành vi của chúng ta lại thành những nguy cơ đe doạ mạng sống của chính chúng ta và gia đình.

Hiện nay đang phổ biến 5K nhưng thật sự có những mối hiểm nguy mà rất nhiều người bỏ qua. Vợ chồng người bạn tôi ở quận 7 trong một biệt thự rất đẹp và rất kín đáo. Tuân thủ rất nghiêm những chỉ thị và yêu cầu của y tế. Nhà anh còn thuê riêng bác sĩ để theo dõi và chăm sóc sức khoẻ toàn gia đình trong thời giãn cách.

Cả gia đình đóng cửa, không đi đâu, không tiếp xúc với ai. Thế mà cuối cùng lại dương tính cả nhà mới đau. Tất cả vì hai con chó cảnh, cả nhà rất yêu thương. Sáng nào cũng thả chúng ra để chúng đi vệ sinh. Rồi chúng nó lại qua nhà hàng xóm, bên ấy có người F0, thế là virus dính vào người chúng. Về nhà, ai cũng theo thói quen ôm ấp, hôn hít chúng, thế là dính bệnh. Ông nội và hai vợ chồng bị nặng không qua khỏi, để lại ba đứa con và tài sản khá lớn. Khổ không? Chỉ vì thiếu cảnh giác mà một gia đình đang êm ấm phải tan hoang.

Bởi thế không thể chủ quan với con virus này được đâu. Dây giăng, cuộn dây kẽm chặn, bê tông, gạch đá như đồn bót cũng chặn nó được đâu, nó bay lơ lửng trong không khí cơ mà. Mọi thứ đem ra tạo pháo đài chỉ khổ dân thôi. Giờ vùng đỏ cũng chận, vùng xanh cũng ngăn, dán không biết lối nào để đi, lỡ như cấp cứu hay cháy nhà, chẳng biết làm sao mà thoát.

Tình hình mốt mai sẽ căng như dây đàn, mong biện pháp cuối cùng này sẽ có hiệu nghiệm sau những chủ trương không hiệu quả cả một thời gian dài. Nếu không được nữa chắc buông luôn quá. Lòng tin đang mất dần với những lo âu cho tương lai.


Đỗ Duy Ngọc





























































Free Web Template Provided by A Free Web Template.com