Phương Lan












































































































Đêm cuối cùng của người tử tội

Phương Lan









Ngày... tháng... năm... Tòa án đại hình tỉnh X,tiểu bang California xử một vụ án khá ly kỳ: bị can là một người đàn ông Áchâu, năm mươi tuổi, bị buộc tội toan hiếp dâm, và xiết cổ đến chết một cô gáivị thành niên mới mười lăm tuổi, là bạn của con gái hắn. Trong tiến trình điều tra vụ án, khi bị lấykhẩu cung, hung thủ không chối tội, và cũng không có lời nào bào chữa cho hành động của mình.

Phiên tòa đông nghẹt người, những tiếng nói chuyện ồn ào bỗng nhiên im bặt, khi người ta giải phạm nhân từ trên chiếc xe bít bùng bước xuống, dẫnthẳng vào phòng xử án. Hai tay bị khóatrong cái còng số 8, ông ta im lặng đi giữa hai người cảnh sát áp tải, đầu cúixuống, nét mặt vô hồn, không biểu lộ một tình cảm nào cả. Vào đến bên trong, được mở còng và đưa vào chỗ đứng của bị cáo trước vành móng ngựa, ông ta mới ngẩng lên, mắt ngó dáo dácnhìn trong đám đông, cố tìm một bóng dáng thân quen, bóng dáng đứa con gái củaông. Khi nhìn thấy nó rồi, mắt ông như mờ đi vì ràn rụa nước mắt. Trong suốtphiên xử, ông không nói một lời, mắt cứ nhìn đăm đăm về phía đứa con ông đứng,dường như ông không nghe, không biết gì hết về những việc đang diễn ra chung quanh. Mãi đến khi nghe ông chánh ánhỏi:

- Bị cáo có muốn nói gì không?

Ôngmới giật mình, như người vừa tỉnh cơn mê, vội vã nói:

- Thưa tòa, có!

Rồ ixây mặt về phía gia đình nạn nhân, ông run run ngỏ lời xin lỗi. Với giọng xúc động, ông nói ông rất ân hận, rằng cô bé không phải là người ông muốn giết, rằng ông đã lầm lẫn... Ông xin mọi người, kể cả con gái ông, tha lỗicho ông, và ông xin đền tội. Thái độcủa ông biểu lộ sự chân thành hối tiếc, nhưng vì mức độ nghiêm trọng của vụ án,vì hành động toan hiếp dâm trẻ vị thành niên, và giết người dã man, nên sau khilấy biểu quyết của bồi thẩm đoàn, toà tuyên bố một bản án nặng nề nhất: tử hình!

Bịcan không kháng án, sẵn sàng chờ ngày đền tội. Ngày cuối cùng, trong khám đường tử hình của tiểu bang, trước khi bị đưađi thụ án, người tử tội khẩn khoản xin với cai ngục, sau khi ông chết, hãy đưalá thư tuyệt mệnh của ông cho con gái ông. Ước muốn cuối cùng của ông đã được chấp thuận. Nội dung lá thư như sau:



"Phương Nam, con yêu quí của bố

Cònvài ngày nữa là đến sinh nhật mười sáu tuổi của con, và như vậy chỉ còn hai nămnữa, con sẽ mười tám tuổi, và sẽ tốt nghiệp trung học. Bố rất ân hận không thể sống đến ngày hômđó, để đi dự lễ tốt nghiệp của con, và tự tay quàng vòng hoa lên cổ con, mừngcon bước vào đời... Bố ân hận không phải vì tiếc đời, mà vì đã làm cho đứa congái thương yêu duy nhất của bố phải xấu hổ, nhục nhã có người cha là một têntội phạm giết người. Ngày mai, người tasẽ thi hành án lệnh của tòa, lấy đi mạng sống của bố.

Trướckhi từ giã cõi trần, bố van con hãy tha thứ cho bố, vì bố sẽ đền tội. Bố muốn được đền tội, vì những gì bố đã gâyra cho cô bé nạn nhân, và gia đình cô ta. Bởi lẽ đó, bố đã không xin ân xá, hoặc giảm khinh. Tòa tuyên án, và bố đã nhận tội, nhưng khôngmột ai, kể cả con, biết được nguyên nhân vì sao bố lại trở thành một tên sátnhân kinh tởm. Đêm nay là đêm cuối cùngcủa bố, sáng mai khi bình minh lên, người ta sẽ đưa bố tới phòng tử hình, đểnhận lãnh một liều thuốc độc bơm vào mạch máu, kết liễu đời của một tên tử tội,theo như phán quyết của tòa án. Bố đãthức trắng đêm nay, để viết lá thơ này cho con, hy vọng khi đọc xong con sẽhiểu, và tha thứ cho bố.

Phương Nam con yêu!

Đầuóc bố rối ren quá, bố không biết phải bắt đầu từ lúc nào. Thôi được, bắt đầu từ những ngày trước khixảy ra án mạng, con nhé.

Mộttuần trước đó, bố đã ra hãng du lịch mua hai vé máy bay đi Pháp. Cô bán vé đã dặn đi dặn lại rằng, máy bay sẽcất cánh lúc 7 giờ sáng, vì là chuyến bay quốc tế, nên mọi hành khách phải cómặt ở phi trường khoảng ba tiếng trước đó, để trình vé, và làm thủ tục kiểmsoát an ninh. Cầm hai cái vé trong tay,bố hồi hộp và sung sướng, hai cái vé này sẽ là những cái vé đổi đời của hai chacon mình. Chỉ một tuần nữa thôi, con sẽsống một cuộc sống mới, vui vẻ và lành mạnh, không còn phải chứng kiến nhữngcảnh địa ngục trong gia đình như hiện giờ.

Vềnhà, bố dấu kỹ hai cái vé, và không nói gì cho con nghe cả, bố sợ con sẽ khônggiữ kín được, mà nếu mẹ con biết, thì kế hoạch của bố sẽ hỏng hết. Bà ấy và bố đang làm thủ tục ly dị, và mẹcon muốn giữ con, thấy bố đem con đi, bà ấy sẽ nghi bố đưa con đi trốn, và sẽtìm hết cách để ngăn cản. Mà bà ấy nghicũng đúng, vì quả thật bố quyết định mang con đi chuyến này, sẽ không bao giờvề nữa. Bố cần đem con đi thoát khỏinơi đây, nếu không bố sẽ mất con, vì khi ly dị, chắc chắn toà sẽ xử bà ấy đượcquyền nuôi con, vì bố hiện đang thất nghiệp, và không có một tí tài sản nàocả. Căn nhà mình đang ở, xưa kia bố muabằng tiền của bố, nhưng để mẹ con đứng tên, vì bà ấy muốn thế. Bố vô tình và thực thà, trong khi mẹ con quỷquyệt, khôn ngoan, biết tính toán, phòng hờ những chuyện cả chục năm về sau…

Bà ấy chiếm đoạt hết mọi thứcủa bố, và bây giờ muốn chiếm đoạt cả đứa con duy nhất của bố, đứa con mà bốthương yêu hơn tất cả mọi thứ trên đời này. Bà ấy làm vậy chẳng phải vì yêu con, mà chỉ vì muốn trả thù bố, muốn bốphải đau khổ. Không có con, đời bố sẽchẳng còn gì cả. Không! không đời nàobố xa con đâu, bằng mọi cách, bố phải đem con đi với bố, thoát khỏi tay bà ấy,thoát khỏi tay nhân tình của bà ấy…

Bố sẽ đưa con đi thật xa, vềvới gia đình bên nội ở Pháp, bố con ta sẽ tạo lập một cuộc đời mới. Với vốn liếng tiếng Pháp rất rành, và vớibằng cấp kỹ sư hàng không tốt nghiệp từ bên Pháp dạo trước, bố nghĩ sẽ khôngkhó khăn lắm để tìm được việc làm, không như ở bên Mỹ, bố không có bằng cấp chicả. Bố sẽ đi làm để nuôi con, để xâydựng tương lai cho con, bố con mình sẽ sống những ngày vui vẻ, sung sướng, bùlại thời gian con phải chịu cơ cực như hiện giờ.

PhươngNam con ơi!

Bố vẫn định rằng, khi bố conmình đã an toàn ở bên Pháp, bố sẽ kể cho con nghe về cuộc đời của bố, nhưng bâygiờ không còn dịp nữa, nên bố sẽ kể cho con nghe ngay trong thư này, lá thưcuối cùng của bố, bởi vì khi con đọc những dòng chữ này, thì bố đã không còn ởtrên cõi đời này nữa.

Bố gặp mẹ con khi cả hai cùngrất trẻ. Lúc đó, bố mới hai mươi lămtuổi, và đang là sinh viên du học ở bên Pháp. Trong một lần về thăm nhà, đi dự tiệc cưới của một người quen, bố đã gặpmột thiếu nữ xinh đẹp, em gái của một người bạn cũ thời trung học, sau này làmẹ con bây giờ. Phải nói dạo đó bà ấyđẹp lắm, đẹp và quyến rũ, lại khéo ăn khéo nói, nên bố vừa gặp lần đầu là saymê ngay. Hai người yêu nhau, thề nonhẹn biển. Bốn năm sau, bố tốt nghiệp kỹsư hàng không, và về nước, rồi làm đám cưới với mẹ con. Bố mẹ sống hạnh phúc được ba năm thì con rađời. Lúc đó bố làm ăn khá lắm, bố kiếmđược rất nhiều tiền, ngoài lương kỹ sư, bố được ông bà nội cấp vốn mở một hãngbuôn bán đồ nhập cảng từ ngoại quốc: tủ lạnh, TV, xe gắn máy. Gia đình mình sống trong vinh hoa, sang giàu. Mẹ con vốn gốc gác con nhà nghèo, nên hay loxa, tính toán. Bố để mặc cho bà ấy toànquyền xử dụng tiền bạc, chẳng bao giờ hỏi han, thắc mắc. Bố làm ra bao nhiêu tiền, đều đưa hết cho mẹcon cất giữ, mẹ tiêu xài, mua bán gì bố cũng không để ý. Bố hết dạ yêu thương vợ con, sung sướng thấymình có đủ cả: vợ đẹp, con ngoan, tiền tài danh vọng…

Con gái bố lớn nhanh và xinhđẹp lắm, thấm thoắt con đã lên chín tuổi rồi.

Thế rồi biến cố tháng 4 năm1975, theo dòng người di tản sang Mỹ, nhà cửa đất đai, bất động sản đều phải bỏlại hết. Gia đình mình trắng tay, bốphải bắt đầu làm lại cuộc đời từ con số không. Mẹ con không quen chịu cảnh thiếu thốn, nên cằn nhằn cửi nhửi, trách mócbố đủ điều. Bà ấy muốn được sống xa hoa như khi xưa, nhưng bây giờ thì bố chưa thểlàm được. Chân ướt chân ráo nơi xứ lạquê người, tiếng Anh chưa thạo, bằng cấp, vốn liếng đều không có, bố vừa phảiđi học một nghề chuyên môn, vừa phải đi làm những việc lao động nặng nhọc, đểkiếm sống. Sau mấy năm chắt chiu dànhdụm, bố mua được một căn nhà nhỏ. Mẹđòi đứng tên, bố không phản đối, tên ai mà chẳng được? miễn gia đình mình cómột nơi trú ngụ ấm cúng.

Nhưng mẹ con không hài lòngvới nếp sống giản dị. Bà ấy thích nhữngtiệc tùng khiêu vũ, muốn được đi xe hơi đắt tiền, muốn được ở nhà cao cửa rộng,muốn được đeo nữ trang hột soàn, muốn được đi nghỉ mát trên những du thuyềnsang trọng, muốn đua đòi với bạn bè… Bốkhông thể thỏa mãn nhu cầu của bà ấy như ngày trước, mẹ con chê bố bất tài, khônglo cho vợ con được bằng người ta. Tệhơn nữa, dưới mắt bà ấy, bây giờ bố chỉ là một người vô dụng, chỉ vì sau baonhiêu năm vất vả, cộng với tuổi đời chồng chất, bố đã gần năm mươi rồi, ngần ấythứ làm bố sớm bạc đầu và già trước tuổi. Sức khỏe ngày một thêm suy nhược, lại phải làm việc nặng nhọc, đi làmvề, bố mệt nên chỉ muốn lăn ra ngủ, bố thèm được nghỉ ngơi.

Mẹ con bắt đầu đổi tính, càngngày càng tỏ ra khó chịu. Bà ấy càunhàu, gắt gỏng suốt ngày, nhiếc móc bố bằng những lời lẽ thô tục, nói cạnh nóikhóe, so sánh, phân bì đủ thứ… Sau cùng, bà ấy nói thẳng ra rằng cuộc đời ngắnngủi lắm, không thể chờ đến lúc tuổi xuân qua đi, mới hưởng thụ cuộc sống.

Thế rồi bà ấy ngoại tình,dùng nhan sắc để moi tiền của những gã đàn ông hảo ngọt. Phải nói mẹ con tuy đã bốn mươi hai tuổi,nhưng vẫn còn đẹp lắm, bà như một thứ trái cây chín mùi, thu hút đàn ông, kể cảnhững chàng thanh niên nhỏ tuổi hơn bà. Mẹ con bắt nhân tình với nhiều người, bất kể những lời đàm tiếu.

Bố chịu đựng tất cả, chỉ vìthương con, bố không muốn con phải chứng kiến những cảnh gấu ó trong gia đình,ảnh hưởng đến đầu óc ngây thơ, trong trắng của con. Có những lần mẹ vắng nhà cả mấy tuần lễ, nói là đi làm xa, nhưngkỳ thực là bà ấy đã bỏ đi với nhân tình. Chắc con còn nhớ năm con mười ba tuổi, bố đã gởi con đi Pháp sống vớiông bà nội gần trọn ba tháng hè, tiếng là cho con đi nghỉ mát, nhưng thực ra làđể dấu con cái tin mẹ con bị thương nhẹ trong một vụ lật xe, khi bà ấy cùngtình nhân đi chơi xa, trên chiếc xe hơi do hắn ta cầm lái. Báo chí đăng tin với những hàng tít lớn:

"Một tainạn khủng khiếp đã xảy ra ở xa lộ 15, trên đường đi Las Vegas, do ảnh hưởng củarượu. Vào lúc 11 giờ khuya ngày… chiếcxe Mercedes Benz mang bảng số XV-1234 do người đàn ông tên George Mario bốnmươi tuổi cầm lái, do say rượu đã tông vào cột đèn trên xa lộ, bẹp dúm. Tài xế bị nhiều vết thương trầm trọng và gãycổ, chết trên đường chở đến bệnh viện. Cô bạn gái của ông ta tên Nguyễn Thị Mai Anh, bốn mươi hai tuổi, chỉ bịthương nhẹ. Nồng độ rượu trong máu củacả hai nạn nhân đều gấp đôi phân lượng an toàn khi lái xe…"

Mẹ con chỉ nằm nhà thương cómột tuần lễ, rồi những vết thương cũng lành dần và khỏi hẳn. Khi con về đến nhà, thì mọi việc đã trở lạibình thường. Sau vụ đó, bố tưởng bà ấysẽ hối hận, nhưng không, chỉ một thời gian ngắn sau đó, bà ấy lại bắt đầu đichơi đêm, và sinh thêm tật nghiện rượu.

Tội nghiệp con, bố rất đaulòng thấy con phải chịu đựng những cơn say của mẹ, những trận nôn mửa thốctháo, mà cả hai bố con đều phải dọn dẹp. Những đêm khuya, về nhà trong cơn say, hơi thở nồng nặc mùi rượu, mẹ conđi nghiêng ngả, chân nọ đá chân kia, xô ngã bàn ghế, luôn miệng lảm nhảm nguyềnrủa, chửi thề, và chửi bố. Căn nhà lạnhtanh, mẹ con không nấu ăn nữa, bà lấy cơm tháng do người đưa đến. Những bữa cơm vô vị, tẻ nhạt, ai nấy cắm cúingồi ăn , không ai nói với ai một lời, những bữa cơm bố không thể nuốt, chắccon cũng vậy. Con ơi! Cảnh sống như thế có nên tiếp diễn nữa không?

Trong thời gian gần đây, kinhtế suy sụp, bố không may bị mất việc, gia dình mình lâm vào cảnh túngthiếu. Mẹ con phải đi làm, bà ấy cànglên mặt, coi khinh bố không bằng nửa con mắt. Bà ấy đi ngang về tắt, công khai có nhân tình, không cần dấu giếm, cảvới con. Tình nhân mới của mẹ con bâygiờ, chính là người chủ tiệm ăn, nơi bà đang làm việc. Đó là một người đàn ông goá vợ, giàu có vàhảo ngọt, nổi tiếng ăn chơi, thay nhân tình như thay áo. Ông ta mướn mẹ con làm việc, và làm nhântình luôn thể. Mướn rẻ lắm, chỉ vài mónnữ trang, cái xe hơi mới, và vài ngàn bạc mỗi tháng, ông ta đã mướn được mộtngười giúp việc đắc lực, sẵn sàng làm đủ mọi việc theo yêu cầu, kể cả dịch vụ ởtrên giường.

Vì thương con, bốvẫn phải cố gắng nhịn nhục. Nhưng lần này tình hình có vẻ khác trước, vì mẹ con đòi ly dịbố, để làm đám cưới với ông ta. Ly dịcũng là một giải pháp tốt, nhưng vấn đề là bà ấy muốn bắt con. Mẹ con nói người chồng mới của bà ấy hứa sẽnuôi con ăn học đến hết bậc đại học, mà không phải làm gì cả. Ông ta bỏ tiền ra mướn luật sư, làm đủ mọicách để mẹ con thắng kiện, và được quyền nuôi con. Ông ta làm như con thuộc về ông ta, và hình như đó là điều kiệnđể ông ta làm đám cưới với mẹ con.

Bà ấy mù quáng, nhưng bố vẫnsáng suốt, bố thấy ngay có sự gì không ổn. Kể cũng lạ thật đấy, một người nổi tiếng thay nhân tình như thay áo nhưhắn ta, lại chịu cột chân với một người đàn bà nạ dòng là mẹ con, ắt phải cónguyên do. Bố đã hiểu cái nguyên do đó,khi bắt gặp ánh mắt dâm dục của ông ta mỗi khi nhìn con, bố biết ngay lý do hắnchịu làm đám cưới với mẹ con, không phải vì bà ấy, mà chính là… vì con. Trời ơi! Sao mẹ con lại mê muội không nhận ra âm mưu đểu cáng của hắn? Nghĩ đến lúc đứa con gái ngây thơ, xinh đẹpcủa bố phải sống chung một nhà với gã đàn ông dâm dục kia, bố rùng mình. Không, không đời nào bố để con sa vào bẫycủa hắn, bằng bất cứ giá nào, bố cũng phải đem con đi theo bố.

Đêm hôm đó, vì phải giã từvài người bạn thân, nên bố về nhà hơi trễ, khoảng 10 giờ đêm. Căn nhà mình im lặng như tờ, không một tiếngđộng, con đã đi ngủ. Bố để yên cho conngủ, chuyến bay dài tới mười bốn tiếng, chắc con không có dịp ngủ nhiều. Bố soát lại hai cái vé máy bay, và nhìn đồnghồ, mới 10 giờ rưỡi, còn tới hơn ba tiếng nữa. Bố định 2 giờ khuya mới đánh thức con dậy, và hai bố con mình sẽ lênđuờng. Bố sẽ chỉ nói với con vào giờchót, là mình sẽ đi thăm ông bà nội, như mọi lần. Chắc con sẽ vui lắm, có một khoảng thời gian êm đềm, thoát khỏicái không khí địa ngục trong gia đình hiện giờ, được sống nơi miền quê có nắngấm, có những cánh đồng bao la và những con bò sữa... Con sẽ sống sung sướng trong tình thương yêu của bố, và gia đìnhbên nội.

Hành lý mang theo chẳng có gìnhiều, bố đã soạn sẵn cho hai bố con mỗi người vài bộ quần áo và ít đồ lặt vặt,tất cả để trong cái va li nhỏ trong phòng bố. Từ nhà ra phi trường chưa tới một tiếng, bố đã hẹn giờ cho taxi tớiđón. Tất cả mọi việc đều đã sẵn sàng,chỉ chờ giờ khởi hành. Bố hồi hộp khôngngủ được, ly rượu vang đỏ uống với hai người bạn lúc ban chiều, làm bố thấy ấmngười, cơn say nhè nhẹ cho bố một cảm giác dễ chịu.

Bố mở cửa phòng con, lặng lẽnhìn con ngủ. Dưới ánh đèn mờ ảo củangọn đèn đêm, con gái của bố đẹp như thiên thần, tóc con đen dài xõa trên gốitrông như một đám mây, con ngủ say sưa. Trong giấc mơ con đang hé môi cười. Con mơ gì thế? có phải con mơ một gia đình ấm êm hạnh phúc, hay con mơmột hoàng tử đẹp trai? Bố mỉm cười, congái bố sắp mười sáu tuổi rồi đấy, cái tuổi đẹp nhất của đời người. Chẳng bao lâu nữa, con sẽ là một thiếu nữ,rồi con sẽ lấy chồng, còn bố thì già đi, nhưng bố rất hạnh phúc, vì bố cócon. Cứ mơ đi con nhé, bố mong con cónhững giấc mơ thật đẹp, và bố tự hứa sẽ cố gắng hết sức để thực hiện những giấcmơ đó cho con. Sung sướng với ý nghĩđó, bố nhẹ nhàng đi ra, khép cửa thật khẽ, để khỏi gây tiếng động làm con thứcgiấc. Bố đứng bên ngoài một lúc, rồichợt nhớ là quên chưa lấy cái passport của con ở trong phòng mẹ. Bố mở cửa phòng bà ấy, bước vào. Căn phòng tối om, không có một tí ánh sángnào cả, mẹ con vắng nhà cả tuần lễ nay. Bố thở phào nhẹ nhõm, mọi việc đều suông sẻ như có trời sắp đặt, thuận tiện cho chương trình của bố. Nhưng bố chợt giật bắn mình khi nghe thấytiếng thở nhè nhẹ của một người đang nằm trên giường. Thì ra đêm nay mẹ con có nhà, chắc bà ấy mới về từ hồi chiều, vàđang say ngủ. Kệ, không sao đâu, bố tặclưỡi nghĩ thầm, bà ta chẳng có đủ thì giờ làm gì để ngăn cản được, trễ quá rồi,chỉ ba tiếng đồng hồ nữa, bố con mình sẽ lên đường.

Mò mẫm trong bóng tối mộthồi, không khó khăn lắm, bố tìm được ngay cái passport của con để trên đầu tủsách. Bố nhớ, chính bố đã tự tay cấtvào đó dạo trước, lần con từ Pháp về. Bây giờ nó vẫn ở nguyên chỗ cũ, bố nhận ra ngay nhờ cái bìa cứng, vàkích thước đặc biệt chỉ to bằng bàn tay của cuốn sổ thông hành. Cầm nó lên tay, bố rón rén ra khỏiphòng. Khi đi ngang cái giường của mẹcon, bố vấp phải cái ví, hay cái giỏ xách tay của bà ấy để cạnh giường, ngaytrên lối đi. Không té, nhưng bố hơi bịchúi người về phía trước, chỉ gây ra một tiếng động nhỏ thôi, nhưng cũng làm mẹcon thức giấc. Bà ấy tỉnh ngay cơn ngủ,chắc đêm đó bà ta không uống rượu, vì bố không ngửi thấy mùi ruợu nồng nặc nhưmọi lần. Mẹ con ngồi bật dậy trêngiuờng. Sợ bà ấy la lên làm kinh độnggiấc ngủ của con, nên bố vội vã đưa tay ra bịt miệng mẹ con lại.

Chỉ có thế, có trời làm chứnglà bố không hề có ý định giết bà ấy. Nhưng mẹ con đã cắn mạnh vào tay bố, dùng hết sức bình sinh để cào cấu,chân thì đạp lia lịa vào người bố, khiến bố nổi điên lên, vợ chồng ăn ở vớinhau bao nhiêu năm trời, mà bà ấy tỏ ra ghê sợ, nhờm tởm bố, làm như vừa đụngphải một tên cùi hủi. Bố điên tiết, baonhiêu đau khổ, uất ức dồn nén từ nhiều năm qua, bỗng vùng lên thành hành động,bố chụp lấy cổ mẹ con, xiết chặt. Lúcđó bố như mê đi, mất hết lý trí, không thể kiểm soát được hành động của mình,mắt bố đổ hào quang, bố cứ thế nghiến răng bóp mạnh. Hai bàn tay bố như hai gọng kìm, xiết mãi cho tới khi bà ấy mềmnhũn, không còn thở nữa, mới lơi tay.

Bỗng có tiếng bật đèn, bốgiật mình như người vừa ra khỏi cơn mê. Căn phòng vụt sáng choang lên, bố quay lại, thấy con đang đứng ngay nơingưỡng cửa, mặt con trắng bệch như tờ giấy, đôi mắt mở to đầy vẻ kinhhoàng. Bố nhìn bàn tay vấy máu, tay bốcòn nắm cổ họng của mẹ con, chưa buông. Con rú lên khiếp đảm:

- Bố làm gì thế? Trời ơi! sao bố lại giết bạn con?

Bố rụng rời buông tay, cáixác người mềm nhũn rơi xuống đệm. Bốbàng hoàng nhìn kỹ: oan nghiệt ơi! đó là một cô gái xa lạ, còn trẻ lắm, cỡ tuổicon, chứ không phải mẹ con... Cô ta đãchết, một dòng máu ứa ra nơi khoé miệng, và mặt thì tím bầm. Bố đứng lặng người, có bút nào tả được tâm trạngcủa bố lúc đó?

Con ơi! những việc xảy ra sauđó, thì con đã rõ, bố không cần phải nhắc lại.

Mãi sau này, bố mới được biếtlà tối hôm đó con đã rủ bạn đến nhà, để làm bài chung, và sau đó cô ta ngủ lạiở trong phòng của mẹ con, còn bà ấy vắng nhà để đi với nhân tình, chưa về.

Bây giờ thì tất cả đều quámuộn để có thể cứu vãn, không có cách nào có thể đền mạng được cho cô bé ngâythơ vô tội kia, đã bị chết tức tưởi dưới tay bố. Bố quyết định sẽ đem mạng sống của bố ra để chuộc tội. Bởi lẽ đó, bố đã không có một lời nào bàochữa, vì bố cũng không muốn sống nữa, sống với lương tâm cắn rứt suốt đời, cònkhổ hơn là chết. Bố cũng không xinkháng án, vì có sống cũng chẳng ích gì, thân tù tội, chỉ khổ cho con, và làmphiền bao nhiêu người khác. Bố mệt mỏi rồi,chỉ muốn được thảnh thơi yên nghỉ, ở một nơi không có lọc lừa, dối trá, khôngcó đau khổ, hận thù... Con hãy cầu nguyện cho bố, con nhé!

Trước khi chết, bố muốn kểcho con nghe tất cả sự thật, để con không phải tủi hổ có người cha bị tử hìnhvì tội toan hiếp dâm và giết người, vì trong lúc vật lộn, áo của cô bé bị ráchtoạc, người ta kết luận nguyên do giết người là toan hiếp dâm, nhưng bị chốngcự kịch liệt, nên hung thủ đã giết chết nạn nhân. Dù sự thật không phải vậy, nhưng bố có nói, cũng chẳng ai tin, vìkhông có bằng cớ.

PhươngNam con yêu!

Tội nghiệp cho con quá, đứacon gái bé bỏng ngây thơ của bố, từ nay trên đường đời chông gai, con bước đicó một mình, không còn bố để dẫn dắt…

Bố muốn nói với con ngàn lầnlời xin lỗi, vì bố đã không tròn bổn phận làm cha. Con biết lòng bố đã đau thế nào, khi phải đè nén cái ý muốn trướckhi lìa đời, là được ôm con vào lòng, hôn con lần cuối, và nói với con nhữnglời vĩnh biệt. Đó là ân huệ cuối cùng dành cho người tửtù. Nhưng bố đã từ chối, bởi vì bố biếtcái hình ảnh buồn thảm đó sẽ ám ảnh con suốt đời, làm con đau lòng mỗi khi nghĩtới. Bố không muốn con phải rơi nướcmắt vì bố nữa, vì vậy bố đã yêu cầu nhà chức trách đừng đưa thông tin đến giađình, về địa điểm và ngày giờ sẽ thi hành án lệnh của toà.

Đêm nay là đêm cuối cùng củabố, một đêm rất dài để chờ đợi cái chết, nhưng vẫn không đủ dài để viết lên hếtnhững lời tâm tình bố muốn nói với con. Ngoài trời hình như có bão con ạ, bố nghe những tiếng sấm sét ầm ỳ làmrung chuyển cả không gian. Chẳng biếtbây giờ là mấy giờ rồi? bố không có ý niệm về thời gian, bởi vì trong này, ngàycũng như đêm, chỉ có ánh đèn vàng héo hắt, hiếm khi được nhìn thấy ánh sáng mặttrời. Nhưng bố đoán là đã khuya lắm, vìđã quá giờ đổi phiên gác từ lâu. Khámđường tử hình đêm nay yên lặng khác thường, không có tiếng xích sắt khua loảngxoảng, tiếng cánh cửa sắt kêu kin kít khi chuyển động, không cả tiếng nóichuyện rì rầm của những người cảnh sát... Hình như mọi người đều nín thở, không dám gây tiếng động, không khí rờnrợn bao trùm khắp nơi.

Đêm sắp tàn rồi, ngoài kiamưa gió cũng đã ngưng, vạn vật như im hơi, sợ hãi trước bóng dáng của tử thầnđang lảng vảng quanh đây. Không mộttiếng động nào cả... Trong cái im lặngchết chóc đó, thình lình bố nghe nhiều tiếng chân đi rầm rập ngoài hành lang,tiến về phía phòng giam của bố, người ta đến để đưa bố đi...

Con ơi! bố phải dừng bút nơiđây, không còn thời gian, và cũng chẳng còn gì để viết thêm nữa. Sau cùng, bố chỉ có một điều muốn căn dặncon, là sau khi bố chết, con hãy về nương náu nơi ông bà nội, đừng bao giờ sốngvới mẹ con và người tình dâm dục của bà ta. Trong lúc nằm khám, một người bạn thân của bố là một luật sư, đã vàothăm bố, và bố đã nhờ ông ấy liên lạc được với bên nội của con. Ông bà nội sẽ sang tận nơi đón con và đưacon về Pháp, và ông luật sư đó sẽ lo cho con thủ tục di trú. Đó là tất cả những gì bố có thể làm để bảovệ cho con.

Bốmong con hãy quên đi cái thảm kịch này, và sống những ngày vui vẻ trong tươnglai. Con cố gắng ăn học thành tài vàtrở nên một người hữu dụng cho xã hội, thì cho dù ở dưới suối vàng bố cũng mãnnguyện. Vĩnh biệt con yêu dấu.

Người cha xấu số"



Viết xong dòng chữ cuối cùng,ông run rẩy ký tên vào cuối lá thơ, rồi cho vào phong bì. Lá thơ này, người ta sẽ trao tận tay cho congái con gái ông, sau khi ông chết, đúng như ước nguyện cuối cùng của ông.

Ngoài kia, trời mới hừng sáng, nơi chântrời phía đông bắt đầu dấy lên những tia sáng màu hồng. Một đêm dài kinh khủng, đêm cuối cùng củangười tử tội sắp chấm dứt. Mặt trời sắplên, một ngày mới sắp bắt đầu, một ngày không giống như mọi ngày, không khí cóvẻ trang nghiêm, rờn rợn khác thường... Bởi vì, hôm nay là ngày tử hình tên tội phạm giết người.

Trên hành lang trong khám đường, một toáncảnh sát đặc biệt đang tiến tới, đi cùng với một ông cha đạo mặc áo chùng đen. Họ đemtheo một cái xe đấy bằng nhôm. Tiếng chân đi rầm rập, tiếng lọc xọc của những bánh xelăn, tiếng xiềng xích va chạm nhau, tiếng hô khi qua trạm kiểm soát, và tiếngnhững cánh cửa sắt kéo ra, đóng lại, rítlên ken két... Ngần ấy thứ tiếng động, tạo thành một âm thanh nghe ghê rợn.

Sau cùng, những bước chân định mệnh đãdừng lại, ngay trước cửa phòng giam. Sau tiếng hô của người trưởng toán, cánh cửa sắt nặng nề từ từ dichuyển, rồi mở toang. Toán cảnh sát và ông cha đạo bước vào. Vị linhmục cầm quyển thánh kinh, đến bên người tử tù, sẵn sàng làm nhiệm vụ. Những người cảnh sát xếp hàng, đứng dọc theohai bên cửa. Ổn định xong vị trí, mộtngưởi bước tới, thận rọng tiếp lấy lá thư, bỏ vào cặp hồ sơ. Tất cả mọi người đều giữ im lặng, trong lúc cha đạo làm phép bí tích Xức dầu, và cầu nguyện cho người sắp chết. Sau đó, một người cảnh sát bước tới, buộc cái băng vải đen vào mắt người tử tội. Hai người khác hiệp nhau thay quần áo cho ông ta, lúc này đã hồn bất phụthể, không bước đi nổi nũa. Người tadìu phạm nhân lên chiếc xe đẩy, và dùng dây nịt cột chặt lại. Họ chiaphận sự làm những thủ tục cần thiết, sửa soạn cho người tử tù, trước khiáp giải ông ta đến căn phòng thụ hình, ở cách đó không xa.

. Trích trong tác phẩm Qua Lối Cũ của Phương Lan


Phương Lan



























































Free Web Template Provided by A Free Web Template.com