<BGSOUND src="Nhac Tho 1.mp3"> Le Dinh








Tê Hát













































































































SỰ THẬT VỀ ĐỜI SỐNG
CA SĨ HẢI NGOẠI



Tê Hát





Nhạc hải ngoại được định nghĩa là thị trường âm nhạc do các nghệ sĩ (gồm nhạc sĩ, nhạc công, ca sĩ) gốc Việt sáng tác, trình diễn tại hải ngoại. Trong đó, nhạc hải ngoại chính yếu sinh tồn và phát triển tại Mỹ, Canada và các nước châu Âu.

Thị trường âm nhạc hải ngoại được hình thành từ cuối thập niên 70, đầu thập niên 80, với sự đóng góp của rất nhiều nghệ sĩ, nhạc sĩ lớn trong nền tân nhạc Việt Nam.

Suốt 40 năm qua, nhạc hải ngoại tồn tại như một chỉnh thể độc lập, nhưng thống nhất, không tách rời với âm nhạc trong nước, để cùng kiến tạo nên diện mạo nền âm nhạc Việt Nam đương đại.

Chính vì tồn tại như một chỉnh thể độc lập, với cách thức hoạt động, diễn xướng và đối tượng khán giả riêng nên bản thân nghệ sĩ hải ngoại cũng có sự khác biệt về lối sống, văn hóa, cách ca hát, trình diễn so với nghệ sĩ trong nước.

Sự khác biệt này tuy không lớn, nhưng như một duyên số, đã làm nên cái hồn và cốt cách riêng có của nghệ sĩ hải ngoại, giúp tạo ra cả một nét văn hóa trong nghệ thuật biểu diễn và thưởng thức âm nhạc.

Nó giống như một tòa lâu đài với lối kiến trúc, trang trí riêng biệt, tồn tại sừng sững qua nhiều thay đổi của thị trường âm nhạc bên ngoài và luôn lôi cuốn công chúng tìm đến để tận hưởng những cảm thức khác với âm nhạc trong nước.

Tất cả các thế hệ nghệ sĩ hải ngoại suốt 40 năm qua đều có điểm chung là sinh ra và lớn lên tại Việt Nam chứ không phải nước ngoài. Tuổi ấu thơ và những ký ức giúp hình thành nên tâm hồn, xúc cảm trong họ đều gắn bó với quê hương, vùng đất, con người nơi họ sinh thành.

Những yếu tố về văn hóa, lối sống ấy sẽ đi vào tiềm thức, trở thành hành trang để họ mang theo khi đặt chân tới một đất nước khác.

Bởi vậy, các nghệ sĩ hải ngoại dù sống hàng chục năm tại nước ngoài nhưng vẫn luôn giữ được đời sống, văn hóa của người Việt, với các món ăn, ngày lễ tết, trang phục… Bằng Kiều thậm chí còn tự đặt tên cho con hẻm trước nhà mình tại Mỹ là đường Ngô Sĩ Liên, để nhớ về nơi anh sinh ra.

Mặt khác, đa số nghệ sĩ hải ngoại trước khi có được thành công, danh tiếng đều phải trải qua một cuộc sống đầy khó khăn, vất vả, đánh đổi bằng cả máu và nước mắt để mưu sinh nơi xứ người. Rất ít người trong số họ được trải thảm đỏ tới với sân khấu ca nhạc.

Hầu hết nghệ sĩ hải ngoại khi đặt chân tới nước ngoài đều phải làm nhiều công việc khác nhau để kiếm sống, với mức thu nhập bèo bọt.

Khánh Ly và Lệ Thu trước khi sang hải ngoại đều là những ca sĩ lớn, sở hữu mức cát xê cao ngất ngưởng. Danh ca Lệ Thu nói :

- “Tiền cát xê tôi được trả phải nhét vào bao bố mang về. Một triệu một tháng là số tiền quá nhiều".

Ngày đó, lương công chức cao cấp là 32 ngàn, một lượng vàng chỉ khoảng một ngàn hay 500 đồng gì đó, tôi không nhớ rõ.

Vậy mà sang đến hải ngoại, Lệ Thu nghèo tới mức không có nổi tiền cắt tóc. Cô kể :

- “Thời gian đầu sang hải ngoại, tôi nghèo lắm. Lúc đó, tôi còn đang sống tại một đảo, tóc dài mà còn không có tiền cắt tóc. Một lần nọ, không biết ai gửi cho anh Hoàng Thi Thao (nhạc công vĩ cầm) tiền, anh ấy cho tôi ba đồng và nói : “Cầm tiền mà đi cắt tóc đi”.

Tôi nhận ba đồng đó, nhưng lại không cắt tóc mà đi mua rau muống với cá. Sở dĩ như vậy vì trên đảo tôi ở chỉ toàn ăn đồ hộp, không có đồ tươi. Tôi thèm quá nên mới mua cá và rau muống về luộc”.

Danh ca Khánh Ly cũng phải làm đủ nghề để kiếm sống và nhặt những đồ người ta bỏ đi, mang về dùng lại. Cô tâm sự :

- “Tôi sang Mỹ với hai bàn tay trắng, không có một xu dính túi. Trước đó, tôi còn phải đi chùi văn phòng, dọn dẹp toilet cho trường mẫu giáo. Lúc đó, ai kêu tôi đi làm gì tôi làm đó. Tôi phải quên mình đi vì mình chẳng là gì ở Mỹ hết. Tôi chỉ muốn phải làm sao kiếm được việc làm để không phải ăn nhờ ở đậu ai hết và lo được cho con mình. Tôi cũng bắt đầu đi kiếm, đi xin những đồ người ta bỏ lại như bếp, rồi kêu người đến lắp gas, lắp điện”.

Những thế hệ ca sĩ đàn em cũng không khá hơn là bao. Phi Nhung làm mẹ đơn thân khi mới 20 tuổi, phải đi làm đến nát cả chân tay để kiếm từng đồng lo cho con mình. Cô nghẹn ngào :

- “Sang Mỹ, tôi phải đi may thảm cho một hãng thảm. Được 6 tháng, tôi muốn kiếm thêm tiền gửi về cho các em nên đi làm lợp tôn. Tôi làm lợp tôn 2 tháng thì tay chân nát hết, đành phải nghỉ.

Xưởng may chỉ làm các ngày trong tuần nên tới thứ 6, thứ 7 và chủ nhật, tôi tiếp tục đi làm nhà hàng, tranh thủ học thêm tiếng Anh. Tôi phải đi lau dọn, cọ rửa mọi thứ cho nhà hàng.

Tôi sống quá cực khổ, khổ đến cùng cực, khổ không thể tưởng tượng được.

Tôi đi làm vất vả, kiếm từng đồng một để trả tiền nhà, tiền xe. Đến cái chén ăn cơm tôi cũng phải bỏ tiền ra mua. Tiền đó ở đâu mà có? Đó là tiền tôi phải đi làm cực nhọc kiếm ra, chứ đâu được ai cho.

Thậm chí, ngay cả đi sinh con, tôi cũng phải tự động lái xe một mình. Sinh con xong, tôi lại phải lái xe một mình về. Tôi đặt con bên cạnh, cứ thế lái xe về nhà, không có bất cứ ai ở bên chăm sóc, cha mẹ không, chồng cũng không”.

Thanh Hà thì phải làm đến tận 13 nghề, với mức lương 3 đô một giờ. Cô chia sẻ :

- “Tôi đã từng trải qua 13 nghề nghiệp khác nhau trước khi trở thành một ca sĩ, từ những nghề phổ thông tay chân như phụ bếp, sản xuất bật lửa, đến công việc tại một hãng kính áp tròng. Tôi phải đi phụ việc bếp trong các nhà hàng thức ăn nhanh như McDonald, Burger King…”.


Tê Hát





























































Free Web Template Provided by A Free Web Template.com