Tháng sáu vừa khép cửa, nhường không gian cho tháng bảy lao xao. Phố phường giăng sợi kén tơ óng ả, thơm tho hương mạch nha ngọt lịm, ươm màu ong mật trong veo. Đầu ngày, hừng đông sớm mai chim hót líu li, hồn nhiên bay nhảy chuyền cành. Góc trời bừng tỉnh sau một đêm dài say giấc. Mặt trời xúng xính lan tỏa ánh bình minh vào buổi sáng tươi mát. Ôi góc phố thơ mộng quá !

Những con đường thêu dệt nét kiêu sa của buổi sáng trong lành. Những căn nhà còn cuộn mình trong chăn với nhiều trái tim còn muốn nằm nướng đến khi nào khét mới thôi. Tôi đang tả cảnh khu phố thật êm ả, hiền hòa, mà những người khách thức dậy rất sớm thích lộc cộc gõ cửa là đàn chim thật thà. Chim se sẻ nhỏ bé và dễ thương chi lạ ! Chim ngoan hiền bay bổng, không bao giờ biết phá phách ai, hay gây ra những sóng gió bão bùng nào cho khu xóm.

Góc trời bình yên cũng như lòng tôi đang nhàn du ngắm nhìn từng sắc nét duyên dáng của bình minh thinh lặng. Thiên nhiên tuy không thỏ thẻ lời nào, nhưng sao lại quyến rũ hồn người đến như thế nhỉ ? Đẹp làm sao và trữ tình làm sao !

Nhìn qua lớp kiếng trong suốt, không gian vắng lặng vẽ vời màn sương mù xám tro lờn vờn lưng chừng núi. Mây lang thang đang vân vê vây quanh các mái ngói an phận. Cũng như con người luôn hoài ước mơ, tâm tư của mình không có thêm đợt sóng đời nào làm chao đảo cuộc sống. Nhưng chúng ta được nghe câu nói tuyệt vời:

. Cuộc đời như dòng chảy ào ào, không có đá ngầm thì không thể khuấy động những con sóng đẹp.

. Đừng thấy biển im lặng mà tưởng lòng đại dương không có sóng . Biết được những đợt sóng ngầm mới hiểu được tâm sự của đại dương.



Tháng bảy vừa bước qua nửa chặng đường mười hai tháng. Nàng Hạ về tô màu ngọt ngào lên vạn vật, y hệt như viên kẹo Caramel dễ thương. Nhưng, đôi khi vạt nắng chói chang vô tình đeo bám vào làn da nâu sạm. Đây là dịp may thôi thúc búp hoa dù muôn sắc, yểu điệu bung xòe dưới ánh nắng gắt gay. Nhìn xa xa, hoa dù nghiêng chao, nhấp nhô, tạo dáng cho nhiều đóa nấm vươn mình lao xao, chui ra khỏi lớp mặt đất.

Búp nấm e ấp yểu điệu mời gọi bàn tay ai đó. Hãy nhanh chóng đến cắt xén khi em còn thẹn thùng hương sắc, mang về nhà nấu bữa cơm thơm ngon. Xin dừng để mặt trời vàng chói soi rọi, thì nét xuân xanh của em sẽ héo khô, già nua vì không ai đoái hoài tới nữa. Khoảnh khắc vàng son phai tàn trong phút chốc phù du.

Nắng Sài Gòn thưở xa xưa ươm vàng tà áo dài tơ màu hoàng anh hoa cúc. Màu vương quyền chói chang khiến mắt ai xao xuyến một cõi lòng. Đêm về thao thức năm canh, thẩn thơ đi ra đi vô, mà lòng thì trằn trọc hoài mơ bóng hình mảnh mai. À thì ra, anh chàng ngẩn ngơ trộm thương thầm nhớ cô bé hồn nhiên, dáng gầy như lá cỏ trong chiếc áo dài thướt tha.



Nắng California cũng khắc nghiệt không thua gì hơi nóng thiêu đốt làn da con người. Và, làm say tình các cô cậu, nam thanh nữ tú vào lứa tuổi mộng mơ, tuổi đẹp nhất trong thành phố Sài Gòn cổ tích của mấy mươi năm xưa. Ngày nắng hè bỏng cháy, nếu ta chịu khó để mắt suốt con đường chạy loanh quanh. Ơi hỡi, không thể nào tìm thấy chiếc áo dài tơ lụa Hồng Hoa. Phải chăng hoàn cảnh sống đã đổi thay ? Hàng vạn người lưu lạc xa quê mẹ, đã phôi pha biết bao kỷ niệm thuở tóc xanh mất rồi !

Tiếc thay, tuổi trẻ được sanh ra và lớn lên ở quê hương thứ hai, không còn cơ hội nhì nhảnh để mặc chiếc áo dài trắng thuần thục. Hai vạt tà mềm mại được yêu kiều khoác vào tấm thân ngoc ngà cảu các cô nữ sinh vào giờ tan trường.

Tà áo tơ quyện bay chiều vờn gió
Gió vân vê theo chân bước trên đường
Dáng thon gầy như lá cỏ dễ thương
Đưa tay nắm, gió ơi...sao liến thế !

Tôi đang thả hồn mơ màng, nhớ về Sài Gòn chiều tan lớp. Dấu yêu tuổi học trò luôn là hình ảnh đẹp muôn thuở, khắc ghi trong tâm khảm những đứa con Sài Gòn. Tà dương thả rơi từng sợi nắng hiền hòa màu tím cà, dịu dàng quyện bay ở bên trời quê xưa.

Quay về với thực tại, lòng ta chợt chùng xuống. Đôi bờ ngăn cách cả một đại dương mênh mông. Vùng trời mẹ êm đềm tôi vẫn chưa quên. Cái nôi tôi được sanh ra chỉ còn là hoài niệm dấu yêu !

Tôi muốn nhắc nhớ chiếc áo dài tơ trắng học trò ngây thơ, ngày ngày cùng nhiều cô bé xúng xính cắp sách đến trường. Ầu ơ ví dầu theo áng mây chiều tà vân vê trên những nẻo đường xưa và lối cũ. Vỉa hè thân quen đã in dấu hài…quá là xinh xắn của các nữ sinh ! Bụi thời gian lạnh lùng, vô tình bôi xóa bước chân thơ, thuở tóc mây trăm nhớ nghìn thương !

Giờ tan trường áo trắng bay trong gió
Bà Huyện Thanh Quan vang tiếng cười giòn
Lòng khoan khoái nên quên bẵng bốn giờ
Ngồi nhìn thẳng, trả bài, không nhúc nhích

Nắng Sài Gòn chiều xưa ngồi ven phố
Chợt anh mơ tà áo lụa Hồng Hoa
Khi về nhà thao thức, tim say ngà
Lỡ thương trộm, dù chưa lần đối mặt































































Free Web Template Provided by A Free Web Template.com